Ngẫm nghĩ thêm, nhưng cậu không biết nàng ở đâu hết. Cậu nhìn An Nhược Phương. An Nhược Phương ngồi yên nhìn cậu, cũng không định chủ động nói cho cậu biết chỗ ở của mình. Diêu Văn Hải than dài, chỉ nói đến lúc đó cô viết tên mẹ cô đặt trước chỗ giấu tiền, tức khắc ta biết cô cần giúp đỡ, nếu ta có thể quay lại thì buổi trưa mỗi ngày sẽ ở đó chờ cô.
An Nhược Phương cò chưa kịp trả lời, thì chợt lúc này cửa viện bị đẩy ra, có người chạy vào. Diêu Văn Hải ngoái đầu nhìn, là một người gác đêm. Hán tử kia hạ thấp giọng nói nhanh: “Có quân lính bao vây phố, sợ là sẽ lục soát. Hai đứa mau thu dọn đi.” Gã nhìn hai người, rất hài lòng với lối ăn mặc y trang vải thô, lại nói: “Lấy chỗ cao lần trước cho hai đứa ra bôi đi, phải bôi đen mặt. Lát nữa đại nương sẽ đến đây, còn nhớ mấy câu giải thích kia chứ?”
An Nhược Phương và Diêu Văn Hải đồng thời gật đầu. Cha mẹ ra ngoài quận làm mua bán, hai người huynh muội bọn họ đi theo tổ mẫu ở trong tiểu viện này, ngày thường dựa vào bổ củi thêu thùa mà sống qua ngày. Lần trước có hai nha sai đến hỏi, đại nương đã đáp như thế, hai người họ trốn trong phòng cúi thấp đầu, thành công lừa gạt được.
Hắn tử kia thấy cả hai đã biết, xoay người rời đi. An Nhược Phương chạy vào trong phòng, đốt hết mấy chữ kia, Diêu Văn Hải cũng đốt hết mấy chữ mình chép khi rảnh. Hai người bôi đen da. An Nhược Phương giúp Diêu Văn Hải vẽ lông mày to lên, dán nốt ruồi giả lên. Tay khẽ run.
Diêu Văn Hải hít sâu một hơi nói: “Chắc chắn bọn họ đến để bắt ta.”
An Nhược Phương im lặng nửa buổi, sau đó nói: “Ta biết đi đâu tìm huynh rồi. Nếu huynh thật sự gặp rắc rối, nhất định ta sẽ nghĩ cách đến cứu huynh.”
Diêu Văn Hải nghe thế thì bật cười, lại suy nghĩ, không nhịn được cười thành tiếng: “Nếu cha ta nghe thấy chúng ta nói chuyện, nhất định sẽ mắng bảo là giống ông cụ non.” Chỉ lớn bằng nửa người lớn, tự thân còn khó bảo toàn, lại còn nói gì mà ta cứu ngươi ngươi cứu ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


