<!---->Tiết Tự Nhiên và An Nhược Phương quy ước với nhau ba chuyện. Thứ nhất, nàng có thể về nhà, nhưng phải đợi năm ngày sau, khi hắn và An Nhược Hi đã thành hôn, thì nàng mới được về. Thứ hai, tuyệt đối không được tiết lộ nửa câu về chuyện nàng trốn ở chỗ hắn, cũng không được nhắc tới Diêu công tử. Thứ ba, sau khi nàng về nhà, có khó khăn gì thì có thể đến tìm nhị tỷ mình, hắn xem như là nhị tỷ phu, dĩ nhiên sẽ nghĩ cách giúp nàng, còn nàng dù là ở An gia hay đâu, hễ hỏi thăm được chuyện gì bất lợi với Tiết gia, bất lợi với An Nhược Hi, cũng phải đến nói cho hắn biết.
An Nhược Phương đồng ý.
Tiết Tự Nhiên nhìn dáng vẻ già dặn hiểu chuyện của nàng, nghĩ một lúc rồi lại nói: “Muội đã nghĩ rõ rồi? Không đợi tin của đại tỷ muội sao? Bên phía nhà muội, bây giờ đã khác lúc muội rời nhà rồi. Tiền Thế Tân con trai Tiền Bùi, nay tạm giữ chức thái thú, hắn ta phái người vào ở nhà muội, không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là không có ý tốt gì. Muội muốn về thật à?”
An Nhược Phương nghĩ đến mẹ, lập tức gật đầu.
Tiết Tự Nhiên nói: “Thế thì cứ vậy đi, vào ngày ta và nhị tỷ muội thành thân, sẽ có người đến đưa muội về con phố An phủ, tự muội sẽ về. Hôm đó nhất địn An phủ sẽ rối loạn, không ai để ý muội về thế nào. Muội cũng dễ nói. Ta sẽ không quay lại, đỡ người ta chú ý. Bản thân muội phải cẩn thận đấy.”
Diêu Văn Hải tới, thấy An Nhược Phương bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm. Tiết Tự Nhiên vẫn tay để An Nhược Phương về viện tử trước, còn một mình hắn nói chuyện với Diêu Văn Hải.
Tiết Tự Nhiên không nói lời thừa với Diêu Văn Hải, đi thẳng vào trọng tâm: “Ta không có ý đồ gì với cậu cả, chỉ là vào chuyện người khác để ý, vô tình thấy cậu gặp nạn nên mới cứu. Khỏi cần cậu tri ân báo đáp, chỉ cần không gây phiền phức cho ta là được rồi. Đừng cố dò la ta là ai, cũng đừng nói với người khác là được ta cứu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)