<!---->Tiền Thế Tân đi tìm Tiền Bùi, thuật lại mấy chuyện xảy ra trong những ngày qua và sắp xếp của Long Đại với lão, Tiền Bùi cắn răng uất hận: “Quả nhiên con người Long Đại là hạng người thâm độc. Ngươi đừng rối. Hắn ta chỉ dọa ngươi thôi, có tuần tra sứ ở đấy, chắc chắn hắn không dám làm bậy thật.”
Tiền Thế Tân nhíu chặt chân mày: “Nhưng hắn ta lập được chiến công lớn, dĩ nhiên sẽ phách lối. Tuy phía Lương đại nhân sẽ xử lý, nhưng chỉ sợ thời cơ lùi lại sau. Nay hắn vẫn chưa thể rảnh hoàn toàn được, không quản nổi Long Đằng, chúng ta còn phải tự tìm cách, trước phải cướp lấy thời cơ khống chế lại thế cục đã. Chỉ cần phía Nam Tần chuẩn bị xong, truyền tin một cái là chuyện sẽ ổn thỏa. Đến lúc đó dù Long Đại có xảo quyệt đến mấy, cũng phải bó tay. Hắn ta lo đánh trận đến mệt, sẽ không có tâm tư để ý đến đây đâu. Khi ấy hắn mới phát hiện mình vốn đã đối phó sai mục tiêu. Có điều nếu ta không chống đỡ được đến lúc đó, sợ cũng hy sinh uổng công.”
Tiền Bùi cười nói: “Quả nhiên là con trai ta, rất lanh trí giống ta. Đúng là phải nghĩ như vậy. Chúng ta làm chuyện này, cũng không phải tranh đấu giành thiên hạ vì kẻ khác. Ngươi lên làm thái thú, sau này có Lương đại nhân tiến cử vào kinh làm quan, một bước lên mây, làm chuyện mình muốn làm. Vất vả mấy năm, cũng không uổng công trải đường. Ngươi nghe ta đây, đừng có mềm lòng mềm tay, phải giết thì giết, nếu Diêu Côn làm hỏng việc thì cứ lấy vợ con hắn ra mà khai đao, con người hắn ta không quả quyết, rất dễ để chèn ép. Long Đằng để hắn ta đến quấy nhiễu ngươi, ngươi phải mượn sức hắn ta đối phó ngược lại.”
Tiền Thế Tân trầm ngâm: “Diêu Côn quay về bằng cách đó, chỉ e chưa chắc Long Đằng đã trọng đãi ông ta. Mấy thứ lễ khách khí kia đều là làm cho chúng ta xem thôi. Nếu hắn thật sự đứng về phía Diêu Côn, thì nay Diêu Côn đã đăng đường nhập thất, ngồi lại vị trí đầu não trong nha môn rồi. Tuy chuyện hành thích Bạch Anh khá cẩu thả, nhưng trước mắt bọn chúng chưa lấy được manh mối bằng chứng, Long Đằng không ngốc, sẽ không khuấy vũng nước đục này. Ta đã cho Mông Giai Nguyệt đi gặp Diêu Côn rồi, cứ xem phản ứng của chúng sao đã, rồi tiếp tục hành sự.”
Tiền Bùi nói: “Diêu Côn ở doanh trại dốc Thạch Linh mấy hôm, chắc chắn biết được vài tin tức. Không nói ai khác, chỉ riêng tình hình của Lư Chính, nhất định hắn ta biết. Ngươi để Diêu Côn nói rõ đi, chúng ta cũng nghĩ cách xử lý tốt.”
Tiền Thế Tân đã có tính toán với việc này rồi, hắn nhìn Tiền Bùi rồi nói: “Tự thân ông còn khó bảo toàn, đừng có bận tâm đến chuyện khác. Lệnh hàm của Lương đại nhân đã đến, phái đại nhân Lỗ Thăng tới. Nếu Lỗ đại nhân đến, thì ngài ấy sẽ đối phó với Tưởng Tùng. Còn nữa, ta đã xử một vài tên trong ngục tội lưu đày, năm ngày sau sẽ bị giải đi. Trước đó một ngày, ta sẽ thêm vào danh sách mấy người nữa, bao gồm cả ông. Như vậy Tưởng Tùng còn chưa phản ứng lại thì ông đã đi rồi. Nửa đường lưu đày, ta sẽ cho người tiếp ứng ông, ông tạm mai danh ẩn tính, trốn một thời gian đã.”
Tiền Thế Tân mím chặt môi, rất muốn nổi điên nói vậy ông cứ ở đây mà chết đi. Nhưng trong lòng hắn biết, Long Đằng ra tay với Tiền Bùi chỉ là chuyện sớm hay muộn, chẳng qua nay thời cơ chưa đến, Long Đằng không có bằng chứng, không rõ nội tình, không thể nào ăn nói với Lương Đức Hạo và hoàng thượng được, nên cũng không nắm chắc việc trở mặt. Hắn không có quyền thẩm vấn Tiền Bùi, dĩ nhiên cũng không có quyền đối phó mình. Nhưng đấy chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian. Nhìn Tưởng Tùng bây giờ, chắc chắn phải tước chức quyền của hắn ta, chứ không đến lúc đó người người trong nha môn đều sẽ rơi vào tay Tưởng Tùng, hắn ta muốn thẩm vấn ai thì thẩm, muốn dùng hình với ai thì dùng. Tiền Bùi biết được quá nhiều, ở lại Bình Nam, đúng là quá nguy hiểm. Tuy Lương đại nhân đã phái Lỗ Thăng đến, nhưng không biết có chèn ép được Tưởng Tùng không, cũng không biết có kịp thời gian hay không.
Tiền Thế Tân nhìn Tiền Bùi, đáng tiếc lão là phụ thân hắn, nếu không chuyện đã đơn giản đi nhiều rồi.
***
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


