<!---->Tin Điền Khánh qua đời đã truyền về thành Trung Lan. Toàn thể mọi người trong lầu Tử Vân đều đau buồn xot xa, Tưởng Tùng hạ lệnh, để một toán binh sĩ lên Tú sơn tìm thi thể của hắn.
Lệnh truy nã có liên quan đến Lục đại nương đã được giải trừ, nhưng Lục đại nương không về lầu Tử Vân, bà bày tỏ nguyện vọng muốn giúp Mông Giai Nguyệt đối phó với Tiền Thế Tân, nhưng phủ thái thú bị bao vây, bà không thể ra vào thường xuyên được, chỉ khiến người ta càng thêm hiểu lầm, thế là vẫn lấy thân phận nữ hầu ở lại trong phủ thái thú. Lúc trước Tiền Thế Tân mới điều tra trong phủ một phen, giờ nấp ở đây, trái lại càng dễ giấu hành tung hơn.
Mà lúc này đây Mông Giai Nguyệt lại cần giúp sức nhất, thế nên cũng đồng ý. Giờ đây ở phủ thái thú, trong thì binh sĩ của Tưởng Tùng, ngoài thì nha sai của Tiền Thế Tân, Mông Giai Nguyệt muốn biết tin tức ở bên ngoài, thì phải dựa vào Cổ Văn Đạt và Lục đại nương.
Ngày hôm đó, Cổ Văn Đạt mượn cơ hội tuần tra phủ thái thú, nói cho Lục đại nương biết tin tức ở dốc Thạch Linh. Nghe chuyện của Điền Khánh, Lục đại nương thở dài một tiếng, nhờ Cổ Văn Đạt chuyển tin tử của Điền Khánh đến Tề Chinh.
Đã tìm được thi thể của Điền Khánh, mà cũng trong lần soát núi đấy, các vệ binh còn tìm được một cỗ thi thể khác. Thi thể đã thối rữa, không nhận ra rõ hình dáng. Nha môn tạm định là thi vô danh.
Tiền Thế Tân tìm Mông Giai Nguyệt, đưa cho bà một phần án lục. Chính là vụ án xe ngựa phủ thái thú bị chặn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
