<!---->Nương nhờ ánh trăng, An Nhược Thần và Diêu Côn xuống núi theo lúc đi lên, đi được giữa chừng thì thấy ánh sáng từ đuốc và đèn lồng, mơ hồ nghe thấy có tiếng người nói chuyện. An Nhược Thần và Diêu Côn nấp trong rừng cây, một người quan sát một phương. Trong lòng cả hai đều biết rõ, chỉ sợ con đường này đã bị lộ.
Lúc này Diêu Côn khẽ nói với An Nhược Thần: “An cô nương, có ngựa.”
An Nhược Thần không đáp, nàng nhìn xung quanh, chỉ vào đồi trước mặt nói: “Đại nhân, ngài chạy đến bên đó đi, hô to ‘An cô nương đợi ta đã’, để bọn chúng tưởng ta đi cùng ngài. Ngài chạy lên trên, sau đó lẻn vào trong khu rừng kia. Ở đó ẩn thân rất tốt.”
Diêu Côn há miệng, cô nương này đúng là không khách khí chút nào. Nhưng ông ta đã nói ra rồi, dĩ nhiên không thể đổi ý, đợi đi đến bên kia thì quay đầu lại nói: “Nếu có cơ hội gặp vợ ta, ngươi nói với nàng ấy, trong lòng ta…” Ông ta dừng lại như không tiện mở lời, nhưng lại thấy An Nhược Thần nhíu mày như muốn thúc giục. Ông ta tức giận nói: “Ta rất xin lỗi nàng ấy, đã để nàng ấy phải chăm sóc con một mình.” Nói rồi, giận dỗi đi về phía bên đồi.
Đến nơi đó thì quay đầu lại nhìn, không thấy An Nhược Thần đâu. Diêu Côn cắn răng, thôi thôi, làm người tốt không dễ dàng gì, lúc nào cũng phải trả giá lớn. Ông ta đi lên núi nhìn, những ánh lửa này càng lúc càng gần, đợi thêm một lúc, ông ta la lên: “An cô nương, đợi ta với.”
Vừa dứt lời thì lại nghe thấy có người kêu: “Ở bên kia.” Hai ba bó đuốc nhanh chóng di chuyển về phía bên này.
Dĩ nhiên Diêu Côn sẽ không ngồi chờ chết, ông ta chạy về phía trước, nếu may mắn thì chạy thoát được, còn nếu không may bị đuổi kịp, thì ông ta cũng đã đưa những người này cách xa An Nhược Thần rồi. Hy vọng phía Long Đằng có thể nể tình ông ta bỏ mình cứu An Nhược Thần, cũng mau chóng cứu người nhà ông ta.
Còn đang nghĩ ngợi, chợt nghe thấy một nam tử lớn tiếng kêu: “Ở chỗ này, ta thấy hắn rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)