Quan binh thủ thành quát mắng, ai là phản tặc, không thấy phản tặc nào cả, chỉ thấy thái thú đại nhân. Còn cả ngươi nữa, đừng có ầm ĩ, ngươi một thân binh phục từ đâu tới đấy hả!
Đội trưởng vệ binh sốt ruột, bọn họ trực tiếp lên ngựa đuổi bắt Diêu Côn, cũng không có lệnh bài văn thư. Không lẽ đánh nhau với quan binh thủ thành? Thế thì quá ngu xuẩn rồi.
Quan binh thủ thành la lối vây lại một vòng, muốn bắt bọn họ lại, nói là thái thú đại nhân đã dặn rồi, lúc về muốn xử trí thẩm vấn mấy người các ngươi. Đội trưởng vệ binh tức điên, lửa giận bốc cao ba trượng. Hai bên đều rút vũ khí giằng co.
Đội trưởng vệ binh nói thái thú ám sát Bạch Anh đại nhân, nay bọn họ muốn bắt thái thú Diêu Côn về quy án.
Quan binh thủ thành nói không có ai thông báo cho họ biết là Bạch Anh đại nhân bị đâm cả, trái lại thái thú lại nói mấy người các ngươi là du phỉ. Bọn họ nhận ra thái thú, nhưng không nhận ra những binh sai này.
Cuối cùng đội trưởng vệ binh cắn răng, ra lệnh một người thúc ngựa quay về quận phủ lấy lệnh bài.
Lúc này quan binh thủ thành mới bán tín bán nghi, nhưng ai mà biết được liệu có phải đang phô trương hay không? Vậy là hai bên cứ thế giằng co nhau. Tiền Thế Tân nghe vệ binh báo là bị cản ở cổng thành thì tức không có chỗ phát tiết. Hắn ném lệnh bài qua, trong lòng biết chắc sẽ không đuổi kịp thái thú. Nhưng không sao, rồi sẽ tìm được.
Nha sai bốc thuốc cho Bạch Anh quay lại. Tiền Thế Tân nhìn gói thuốc, rồi gọi nha sai tâm phúc của hắn đến phụ trách sắc thuốc, ngày ngày phục vụ Bạch đại nhân uống. Hắn dặn dò, chọn ra hai vị thuốc quan trọng nhất trong gói thuốc. Nha sai hiểu ý, đáp: “Đại nhân yên tâm, nhất định thuộc hạ sẽ làm đúng.”
Tiền Thế Tân hài lòng gật đầu, đợi xử lý Bạch Anh xong, trong thành sẽ chẳng còn vấn đề gì. Hắn đã xác nhận rồi, toàn bộ người nhà của chủ bạc Giang Hồng Thanh đều đã được xử lý thỏa đáng. Vì Giang Hồng Thanh có ý đồ mưu phản, ám sát Bạch đại nhân bất thành, cuối cùng lại bị đâm chết, còn người nhà lại thấy nhục nhã đau thương, thế là “toàn gia uống thuốc độc tự vẫn”. Lúc nha sai và các vệ binh chạy đến Giang gia bắt người thì thấy cảnh tưởng Giang gia để lại di thư rồi toàn bộ bỏ mạng. Tiền Thế Tân đã phái ngỗ tác qua, ghi chép kỹ càng về vụ án, cất vào hồ sơ.
Nhìn xem, bây giờ chỉ còn lại thái thú và An Nhược Thần là hậu hoạn mà thôi. Tiền Thế Tân suy nghĩ, sai người chuẩn bị giấy bút nghiên mực cho hắn, hắn phải viết thư.
Mấy người An Nhược Thần ra khỏi cổng thành, chạy dọc về phía Tú sơn. An Nhược Thần muốn gặp tứ muội, Tịnh Duyên sư thái nói muội ấy đang ở đó. Còn Diêu Côn lại không có chỗ nào để đi. Tổng cộng có năm người chạy trốn, hai hộ vệ cũng là người cuẩ An Nhược Thần, nếu ông ta cách ly khỏi đội thì sẽ thành một thân một mình, dĩ nhiên ông ta không ngốc rồi, thế là theo sát An Nhược Thần, cùng đến am Tịnh Tâm.
Tịnh Duyên sư thái quen cửa quen nẻo, tránh tai mắt, dẫn bọn họ lên núi theo đường núi vắng vẻ ở phía sau, không một ai phát hiện. Đến am miếu, Điền Khánh đi theo tsdt vào cửa chính, ý định kiểm tra an toàn trong am miếu. Thái thú, An Nhược Thần thì nghe theo sư thái dặn dò, dắt ngựa vào rừng ở sau núi buộc kỹ. Sân nhỏ, không có chỗ cho ngựa.
An Nhược Thần sốt ruột cực kỳ, chỉ hận không thể gặp được An Nhược Phương ngay, nhưng nàng biết Điền Khánh lo lắng đúng, ai biết được rốt cuộc sư thái này là chính hay tà, nói thật hay giả, phải kiểm tra trước đã.
Nàng đứng ngoài cửa hậu viện chờ, cảm thấy thời gian trôi đi rất lâu.
Diêu Côn không nói lời nào. Ông ta đang ngẫm lại một loạt chuyện đã xảy ra đó, nghĩ tới việc mình không thể từ giã người nhà mà vành mắt đỏ lên. Tiền đồ mờ mịt, không biết trước sinh tử ra sao, đau buồn vô hạn.
Lư Chính đi một vòng bốn phía ở ngoài am, kiểm tra an toàn. Lúc đi đến vườn rau thì bị phiến đá lát đường dưới chân ngáng lại, suýt nữa đã té ngã. Hắn quay đầu nhìn phiến đá kia, lại nhìn cây táo ở cạnh vườn rau, nghĩ ngợi một hồi.
Lúc này cửa hậu viện bật mở, đứng sau cửa là Điền Khánh. An Nhược Thần tính mở miệng hỏi, thì lại thấy một vóc dáng nhỏ bé thò đầu ra từ sau lưng Điền Khánh.
Nước mắt An Nhược Thần chực trào.
An Nhược Phương không dám tin nổi, nàng nhìn An Nhược Thần đầy chăm chú, dần dần từ sau lưng Điền Khánh bước ra, đi đến trước mặt An Nhược Thần. Tiếp đó muốn sờ tay An Nhược Thần, nhưng lại có chút do dự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)