<!---->Phương quản sự cố ý chuẩn bị canh nấm tuyết nhuận cổ, thêm ít bánh táo ngọt, dẫn theo người hầu mà y tin tưởng, đưa đến thư phòng trong nha môn quận phủ cho Diêu Côn.
Một lần nữa y bị chặn ở ngoài.
Người chặn y chính là vệ binh thuộc hạ của Bạch Anh: “Các vị đại nhân đang nghị sự ở trong, không thể làm phiền.”
Phương quản sự ôn tồn cười bảo: “Chính vì thấy các vị đại nhân nghị sự vất vả, nên mới chuẩn bị ít canh lót dạ. Dù gì các vị đại nhân cũng phải nghỉ ngơi, ăn chút gì chứ.”
Vệ binh kia nghĩ ngợi một lúc, còn đang do dự thì trong phòng có người đi ra. Vệ binh vội thi lễ gọi: “Tiền đại nhân.”
Phương quản sự cũng vội cung kính thi lễ: “Tiền đại nhân.”
Tiền Thế Tân nhìn đồ trên tay người hầu, rồi lại nhìn Phương quản sự, mỉm cười hỏi có chuyện gì, sau đó vẫy tay để vệ binh đưa đồ vào. Vệ binh lĩnh mệnh nhận lấy khay đi vào thư phòng. Phương quản sự và người hầu thì ở lại bên ngoài.
Phương quản sự vẫn điềm tĩnh như thế, ân cần hỏi: “Lát nữa các vị đại nhân có sắp xếp gì không, có về phủ thái thú ăn cơm không? Hay là đưa đồ ăn đến đây? Còn cần gì nữa không? Để tiểu nhân sắp xếp chuẩn bị đầy đủ.”
Tiền Thế Tân nói: “Đưa đồ ăn đã chuẩn bị đến đây đi. Các đại nhân nghị sự, chỉ sợ phải đến chiều tối mới xong. Còn đồ ăn của các đại nhân, chuẩn bị bốn suất là được. Thị vệ tướng quân của Bạch Anh đại nhân có tám người, chuẩn bị một bàn, còn những người khác thì theo nha sai vệ binh dùng cơm là được rồi.”
Phương quản sự nghe thế bèn đáp, rồi lại như tò mò mà hỏi: “Không biết các đại nhân bàn luận chuyện gì, rốt cuộc phải mất bao lâu đây?”
Tiền Thế Tân nhướn mày, “Phương quản sự hỏi thế này, ta cũng không biết phải đáp sao nữa, trái lại không biết trong phủ thái thú lại có quy củ này đấy, quản sự nội trạch lại can dự đến chuyện công của quan phủ.”
Phương quản sự sợ hãi vội thi lễ: “Tiểu nhân đã lỗ mãng vượt quá quy củ rồi. Tiểu nhân không nên. Vì phu nhân hỏi không biết lúc nào đại nhân nhà tiểu nhân về phủ nên tiểu nhân mới sốt ruột, đã hồ đồ rồi. Đại nhân thứ tội, đại nhân thứ tội.”
“Con mèo tiểu nhân nuôi bị lạc, tiểu nhân còn đang tìm mèo.”
“Được. Cảnh giác vào, đi đi.”
Người hầu cơ trí gật đầu, uốn người dán mình vào góc tường rồi chuồn đi, cẩn thận lẻn vào trong bụi rậm trong hoa viên ở ngoài thư phòng.
Phương quản sự quay về phủ thái thú, đại quản sự Chu Vinh đang chờ y.
“Sao rồi?”
Phương quản sự lắc đầu: “Vẫn không vào được. Vốn các vệ binh canh cửa đã do dự rồi, nhưng Tiền đại nhân lại đi ra, cản bọn ta lại. Ta hỏi thăm các đại nhân đang bàn chuyện gì, Tiền đại nhân cũng không tiết lộ nửa câu, trái lại còn trách cứ. Chỉ nói là sẽ ở lại đến đêm, bảo người đưa đồ ăn đến.” Phương Nguyên nói rõ cặn kẽ chuyện thế này thế nọ với Chu Vinh. Trên mặt cả hai đều là vẻ lo lắng.
Chu Vinh nói: “Ta đã hỏi quan trông coi phòng kho văn thư ở nha môn rồi, Bạch đại nhân đã lấy đi hết tất cả hồ sơ trong vòng năm năm qua. Nay lại mất một ngày với đại nhân như thế, chỉ sợ là đang lật nợ cũ tìm khuyết điểm.”
Phương Nguyên cau mày: “Đại nhân nói đỡ cho An cô nương, cũng không phải là vô lý vô cứ, vụ án này quá gượng gạo rồi, ngay cả văn lại cũng nói, chỗ đại nhân chủ bạc cũng nói không có bằng chứng gì cả. Nếu y theo quy củ thì nên thả người, rồi cẩn thận dò xét ở chỗ khác. Sau này tìm được manh mối khác thì bắt người cũng chưa muộn.”
“Bạch Anh đại nhân ở kinh thành đã lâu, chưa từng gặp mặt đại nhân, nhưng dường như lại có thành kiến khá sâu. Chắc cũng là muốn mượn vụ án này để ra oai phủ đầu với đại nhân. Lật nợ cũ đó, chỉ e cũng là như thế. Ta đã nói rồi đấy, có rất nhiều chuyện có liên quan đến Tiền đại nhân, chủ bạc đại nhân cũng không thoát được liên đới, nếu bọn họ đã cùng bàn bạc, ắt sẽ không có chuyện gì mới đúng. Nhưng chung quy chuyện này vẫn quá lạ.” Chu Vinh trầm tư, hắn đã đi theo Diêu Côn nhiều năm, dĩ nhiên là trung thành tận tâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


