<!---->An Chi Phủ dùng cơm tối xong mới quay về phủ, do uống quá chén nên chóng mặt, chếnh choáng say.
Bước vào phủ cảm thấy bầu không khí có gì đó sai sai, liền gọi An Bình đến hỏi, thì ra Đoàn Thị làm ầm cả một ngày, đòi đợi An Chi Phủ về phủ gặp mặt một lần đã rồi mới đi, thúc giục gấp gáp, lại còn lấy cái chết ra ép. Mọi người sợ ồn ào xảy ra án mạng, nên chờ An Chi Phủ về.
Vị Lý tiên sinh do Tiền Thế Tân để lại cũng đến cầu kiến An Chi Phủ, nói Tiền đại nhân vốn là có ý tốt, chỉ muốn để tứ phu nhân tĩnh dưỡng bình phục, An gia cũng tránh được phiền phức, nên xin An lão gia phải xử lý thật tốt vào, đừng làm lớn chuyện. Cứ để tứ phu nhân yên ổn lên xe ngựa, qua hai ngày nữa An lão gia lại đi thăm bà ấy cũng tốt.
An Chi Phủ không biết làm sao, do dự một lúc, cuối cùng đi gặp Đoàn Thị.
An Chi Phủ không biết có phải do mình uống nhiều hay không mà rất đa sầu đa cảm, ông ta lắc đầu, tự nói với mình không được do dự thế nữa, chỉ là một nữ nhân thôi mà, đuổi thì đuổi thôi, nay bà ta đã bị điên, đã sớm không phải nữ nhân xinh đẹp khiến người ta hài lòng năm xưa rồi.
An Chi Phủ đến chỗ Đoàn Thị, vốn tưởng sẽ chứng kiến một bà điên khóc lóc ầm ĩ, nào ngờ Đoàn Thị đã tắm rửa sạch sẽ, trang điểm kỹ càng, ăn mặc tươm tất, xinh đẹp động lòng người. Thấy An Chi Phủ đến thì hai mắt rưng rưng, khẽ gọi một tiếng: “Lão gia.” rồi tiến sát vào lòng An Chi Phủ.
Đã lâu rồi An Chi Phủ không được Đoàn Thị vuốt ve như thế, vừa nãy lại còn nhớ tới bà, không kìm được mà lòng mềm ra. Ông ta cho bà tử a hoàn lui cả, còn mình ôm lấy Đoàn Thị ngồi xuống.
Đoàn Thị thút thít hai tiếng, tựa vào lòng An Chi Phủ, một lúc sau lại gọi: “Lão gia.”
An Chi Phủ thở dài: “Nàng đừng sợ, không phải đuổi nàng đi đâu, chỉ là để nàng ra ngoài nghỉ ngơi, đợi nàng khỏi bệnh rồi, ta sẽ đón nàng về.”
Đoàn Thị đáng thương nhìn An Chi Phủ, nước mắt tuôn rơi, khóc không thành tiếng: “Lão gia không cần an ủi, thiếp biết. Chỉ là thiếp nghĩ sau này không được gặp lão gia nữa, trong lòng khổ sở không thôi. Hôm nay bọn họ ép thiếp lên xe, thiếp rất sợ chưa từ giã lão gia đã phải vĩnh biệt, nên mới đánh chết cũng không theo.”
An Chi Phủ vội nói: “Đừng buồn nữa, nàng ngoan ngoãn nào, ta bảo đảm với nàng, nhất định sẽ đón nàng về. Nàng cứ dưỡng bệnh cho tốt, khỏe sớm ngày nào thì về sớm ngày ấy, được không?”
Đoàn Thị nghe xong thì nhìn An Chi Phủ, nín khóc mỉm cười. Một nụ cười kia, lại có mấy phần dáng vẻ của lần đầu gặp gỡ vào năm đó. An Chi Phủ mềm lòng, sờ mặt bà: “Ta sẽ để a hoàn bà tử trong phủ đi theo nàng, có người quen chăm sóc, nàng cũng không phải sợ nữa. Ở đó ăn ngon sống tốt, lại không ai làm phiền nàng, chắc chắn sẽ thoải mái hơn ở đây. Nàng muốn ăn gì dùng thì thì cứ nói với a hoàn. Qua hai ngày nữa, ta sẽ đến thăm nàng.”
“Vâng.” Đoàn Thị gạt nước mắt, rót nước cho An Chi Phủ, “Có lời này của lão gia, thiếp yên tâm rồi. Không có đồ nhắm, chỉ đành dùng cốc nước này tỏ rõ tâm ý. Chỉ là thiếp nhớ lão gia, sợ không về được nữa, giờ lão gia nói thế với thiếp, dĩ nhiên thiếp sẽ nghe lời.”
An Chi Phủ nhận lấy cốc nước, ngửa đầu uống cán, Đoàn Thị lại mỉm cười. An Chi Phủ kéo Đoàn Thị vào lòng, “Nghe lời là được rồi, ngoan nào, mọi người đều tốt cả.”
Đoàn Thị gật đầu, lại hỏi: “Lão gia nói thiếp đến đó sẽ sống tốt, vậy đó là nơi nào?”
An Chi Phủ sửng sốt, ông ta không biết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

