<!---->Đúng như dự đoán, đã xảy ra chuyện thật.
Tiết phu nhân nghe a hoàn báo, nói nàng ta vừa từ nhà kho về, đúng lúc thấy hộ viện của công tử áp giải hai người trói gô trở lại, hình như từ cửa sau vào phủ, đến thẳng viện tử của công tử.
Tiết phu nhân sợ hết hồn, vội để a hoàn đi hỏi rõ. Kết quả a hoàn chạy một chuyến rồi quay lại đáp, nói không được công tử dặn dò, bọn họ không muốn nói. Chỉ nói đợi công tử về xử lý sau.
Tiết phu nhân hết cách. Con trai bà làm việc gì cũng có chủ ý, dù hiếu thảo nghe lời đấy, nhưng hễ là chuyện nó muốn làm thì bà và lão gia cũng không quản được. Không khỏi không thừa nhận, đúng là từ nhỏ đã được cưng chiều quá.
Tiết phu nhân lại chờ, cuối cùng cũng chờ được Tiết Tự Nhiên quay về. Đầu tiên là nghe thấy động tĩnh có người vào viện tử, tiếp sau đó là a hoàn kinh ngạc chạy vào. Còn chưa nói xong câu “công tử quay về” thì Tiết Tự Nhiên đã bước vào phòng.
“Bái kiến mẫu thân.” Tiết Tự Nhiên ung dung hành lễ. Thế nhưng Tiết phu nhân lại thấy a hoàn đứng cạnh người hắn cứ khoa tay múa chân chỉ ra ngoài.
Tiết Tự Nhiên nhìn theo tầm mắt của mẹ, quay đầu lại nhìn a hoàn. A hoàn vội thu tay về, đứng lại ngay ngắn.
“Mẫu thân, nhị tiểu thư An gia đã tới, phải phiền mẫu thân tiếp đón rồi.” Tiết Tự Nhiên nói.
A hoàn của Tiết phu nhân hấp tấp nói: “Kiệu của công tử đang dừng ở ngoài nhà.”
Tiết Tự Nhiên đi theo sau Tiết phu nhân, hắng giọng nói: “Nhị cô nương trên đường gặp cướp, nghi dung không được gọn cho lắm, mẫu thân tìm người chuẩn bị xiêm y sạch sẽ cho nàng đi, để nàng sửa soạn lại, uống chút trà nóng nói đôi lời, còn con đi xem đám phỉ tặc kia trước đã.”
Tiết Tự Nhiên nói rồi định đi ra khỏi viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
