<!---->Lục đại nương vừa về lầu Tử Vân thì lập tức đi gặp An Nhược Thần.
An Nhược Thần nghe tin mà kinh hãi, “Không những thăm dò được gì mà còn bị lộ, phải trốn về ư?”
Lục đại nương nói: “Nhưng ngộ nhỡ Tiền Bùi cho rằng Tề Chinh nghe được gì đó thì sao, cũng sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.”
“Đúng là như thế. Cho nên, đưa Tề Chinh đến lầu Tử Vân ở hai ngày.”
Lục đại nương sửng sốt.
“Tìm một lý do, không phải Triệu Giai Hoa để bọn họ nói với người ngoài là Tề Chinh háo sắc muốn nhìn cô nương nên mới leo cửa sổ sao, vậy thì cứ lần theo điều này, cứ nói là đại nương nghe nói Tề Chinh gây họa không chịu nhận sai, nên mới đưa cậu ấy đến lầu Tử Vân dạy dỗ mấy ngày.”
Lục đại nương mới bảo: “Nhưng đây không phải là kế hoạch lâu dào, bảo vệ thằng bé chỉ được một thời gian, dù sao nó cũng phải ra ngoài, hơn nữa, cả Tú Nhi cô nương và Triệu lão bản còn ở ngoài, Tiền Bùi cũng có thể ra tay với các nàng.”
“Tại sao Tiền Bùi lại ra tay? Là vì diệt khẩu. Nhưng miệng đã mở, tin cần truyền cũng đã truyền ra, không cần thiết phải diệt khẩu.” An Nhược Thần nói: “Chuyện này phải làm nhanh, trước khi Tiền Bùi tra ra được là Tề Chinh nghe lén thì phải đưa Tề Chinh về. Có lẽ Tiền Bùi đang trên đường quay về rồi đấy. Một khi lão ta vào thanh, điều tra được đúng là tửu lâu Chiêu Phúc phái người ra ngoài nếm đồ ăn tìm đầu bếp, vậy nhất định trong lòng lão sẽ rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu lão hỏi thăm tiếp nữa biết Tề Chinh đã vào lầu Tử Vân, như thế lão sẽ không làm gì cả. Bởi vì chuyện ta nên biết đã biết, lão ra tay với bất cứ ai ở tửu lâu Chiêu Phúc đều là tìm đến rắc rối.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
