<!---->Tề Chinh và Lý Tú Nhi đuổi theo ròng rã suốt hai ngày đi đường, cuối cùng cũng tìm được Tiền Bùi. Quả nhiên lão ta ở khách điếm sang nhất, thưởng thức rượu chè thức ăn ngon nhất. Tề Chinh và Lý Tú Nhi lấy thân phận tỷ đệ, cũng đi vào cùng khách điếm ấy.
Đây là huyện Điền Chí giáp gần quận Mậu và quận Bình Nam, khách điếm tên Quý Thăng. Tề Chinh đã điều tra, Tiền Bùi đã giao tiền phòng ba ngày, xem ra là định ở đây thêm mấy hôm. Lý Tú Nhi làm quen với tiểu nhị rất nhanh, giờ đây nàng cũng đã hiểu rõ về những món ăn trong tửu lâu, thế nên chỉ sau mấy bận tiểu nhị đã bị nàng chọc cười ha ha, khen nàng vừa đẹp người lại có bản lĩnh. Tề Chinh và Lý Tú Nhi gọi rất nhiều món, làm bộ như đang thử đồ ăn.
“Đúng thế. Đã ba bốn năm rồi, từ lần đầu tiên đã đến đây rồi, cứ luôn nói chỗ chúng tôi rất tốt, đồ ăn cũng ngon nữa.” Tiểu nhị khá hãnh diện.
Tề Chinh và Lý Tú Nhi đưa mắt nhìn nhau, sao thời gian lại khớp quá thế, cũng bắt đầu từ mấy năm trước.
“Xem ra vị lão gia này thích chỗ các ngươi thật, cứ có cơ hội là ông ấy lại đến, là thương nhân à? Làm ăn ở nơi này?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)