Thái thú nghe bảo An Nhược Thần đến thì cho gọi nàng vào, chủ động nói chuyện vụ án cùng nàng.
An Nhược Thần nghe thấy điều tra kiệu phu, sau đó kiệu phu lại không có quan hệ gì với Tiền Bùi thì hỏa khí bốc lên. Ông ta muốn che giấu chân tướng đến cùng chứ gì. An Nhược Thần kiềm chế lửa giận, phiền não oán hận như thế không tốt, nàng cảnh cáo mình, phải kiên nhẫn.
“Phải kiên nhẫn.”
An Nhược Thần nghe thấy tiếng nói thì giật nảy mình, còn tưởng mình lỡ lời bật thốt.
Diêu Côn thấy An Nhược Thần nhìn sang, lại nói tiếp: “Ta biết cô nương bất mãn với Đường Hiên, đúng là ta có sơ sót, nhưng cô nương chớ nên chán nản.”
“Vậy đại nhân định truy nã kiệu phu ư?” Giờ đây An Nhược Thần đã khá quen thuộc với các bước quan phủ tiến hành tra án.
“Không.” Diêu Côn đáp.
Phải kiên nhẫn, An Nhược Thần lặp lại với mình một lần nữa. Sau đó lại hỏi: “Thế đại nhân định tra cứu ra sao?”
“Hôm qua ta có hỏi Tiền Bùi, ông ta có nói một vài chuyện, ta cảm thấy rất có ý tứ, nên đã đồng ý không truy vấn ông ta trong chuyện này nữa, ổn định ông ta đã, rồi mới tiếp tục điều tra.”
An Nhược Thần không nhịn được hỏi: “Chuyện này ta cũng đã làm rồi, kết quả nhân chứng chết, bằng chứng mất.” Mượn cớ, tất cả đều là mượn cớ. Thái thú đang kéo dài thời gian của mọi người, xao nhãng trọng điểm câu chuyện.
“Tiền Bùi nói ông ta biết tứ muội của cô nương còn sống.”
An Nhược Thần sững sờ, lần này tương đối có kiên nhẫn, “Sao lão ta biết được?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

