Thuyền của Tiền Bùi nhẹ nhàng quay vào bờ. Bốn bề vắng lặng, xe ngựa của lão đang chờ ở ven đường.
Tiền Bùi lên xe ngựa, phu xe giục ngựa chạy một đoạn, rời khỏi khu vực hồ Nguyệt Quang, rẽ vào một lối nhỏ khác thì dừng lại.
Hồi lâu sau, Hầu Vũ xuất hiện. Chắc chắn xung quanh không còn ai thì mới hắn nhảy lên xe ngựa.
“Xác nhận hắn ta đã tắt thở rồi.” Hầu Vũ nói.
Tiền Bùi hài lòng gật đầu.
“Phía thái thú phải lo thế nào đây? Nhất định ông ta sẽ đoán được là Tiền lão gia ngài.”
“Đoán được thì cứ mặc, hắn có thể làm gì được ta hả?” Tiền Bùi cười nhạt, “Hắn cũng biết tính toán đấy, ngươi tưởng hắn ngu, cho rằng chỉ sau vài ba bận là có thể gây khó dễ Đường Hiên ư? Hắn mà biết chuyện thì sẽ không chắc chắn Đường Hiên có thể giết ta được hay không rồi. Chẳng qua đây chỉ là nước cờ mạo hiểm mà thôi. Có giết ta hay không, phải nhìn xem ta có quan trọng hay không, quan trọng bao nhiêu. Đường Hiên chỉ là con cờ để hắn thuận nước đẩy thuyền, thăm dò tình hình mà thôi.”
“Vậy nay Đường Hiên chết rồi…”
Tiền Bùi nói: “Đương nhiên Diêu Côn sẽ biết, giữa ta và Đường Hiên, ta mới là kẻ chiếm thế thượng phong.”
Sau khi Hầu Vũ rời đi, Tiền Bùi ngồi trên xe yên lặng một hồi, sau đó dặn dò phu xe: “Đến thành Trung Lan, An phủ.”
An Nhược Thần ở lại quân doanh tại sông Tứ Hạ một ngày rồi lên đường quay về. Dù sao quân doanh cũng là nơi trọng điểm, lại còn đương lúc thời chiến, nàng không nên ở lâu.
Một ngày qua nàng chỉ ở trong trướng của Long Đại, dù chẳng đi đâu nhưng nàng vẫn không thấy bức bối, thay vào đó là vui vẻ. Nàng luôn cảm thấy không bao giờ hết chuyện để nói với tướng quân, thậm chí không nói gì mà chỉ cần ngồi một bên ngắm tướng quân phê duyệt thôi cũng đủ vui rồi. Nhưng thời gian ở chung quá ngắn ngủi, nàng không cam lòng ngủ. Nàng kể lại những chuyện xảy ra trong thời gian biệt ly, từng chút từng chút nói với Long Đại. Long Đại nghiêm túc đáp lời, chỉ ra mỗi vấn đề trong sự kiện, nghĩ kế cho nàng, dạy nàng mưu lược đối sách.
Rồi An Nhược Thần thiếp dần vào giấc ngủ, lúc tỉnh dậy, phát hiện mình nằm trong ngực Long Đại. Hắn đang nhìn nàng, thấy nàng đã tỉnh thì dịu dàng mỉm cười. Nụ cười này ấm áp như gió xuân, khiến tim An Nhược Thần đập thình thịch. Kết quả Long Đại lại nói với nàng: “Chắc chắn sẽ khai chiến. Nếu nàng có thấy khói báo động, cũng đừng hoang mang. Thân ta đã chinh qua trăm trận, sẽ không sao đâu.”
An Nhược Thần ước gì mình không hề thức giấc, nếu cứ nằm mãi trong ngực tướng quân mơ giấc mộng không chiến tranh không mật thám thì tốt biết bao.
Nhưng nàng đã tỉnh rồi, nàng biết mình phải đi. “Em sẽ chăm sóc tốt bản thân, tướng quân đừng lo lắng.”
Long Đại sờ đầu nàng.
“Chúng ta đã giao hẹn rồi, chỉ tấn công không lùi bước. Em sẽ chờ tướng quân bình an trở lại, đưa em về kinh thành thân. Em vẫn đợi xoi mói phủ trạch trong nhà tướng quân quá to đấy, rồi nhị đệ tam đệ không ngoan này, lại còn phải khóc lóc đòi tướng quân tiền mua y phục trang sức mới nữa chứ.”
Long Đại cười sảng khoái: “Nghe không tệ tí nào.” Nhị đệ tam đệ không ngoan, hắn lại cười tiếp, rất muốn nhìn xem An quản sự nhà hắn làm tẩu tử sẽ như thế nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
