An Nhược Thần đến phủ thái thú vào sáng sớm hôm sau. Cũng giống hôm qua, cùng thái thú phu nhân Mông Giai Nguyệt dùng bữa sáng, sau đó đi thăm Tào Nhất Hàm.
Thoạt nhìn Tào Nhất Hàm có vẻ đã bình tĩnh hơn. Hắn thấy An Nhược Thần thì không có phản ứng gì, cứ như nàng chưa từng nói gì với hắn cả. Trái lại Mông Giai Nguyệt có chút áy áy náy, không muốn ở lại đây quá lâu nên sau khi thăm hỏi mấy câu, khách sáo mấy lời thì rời đi
Dĩ nhiên An Nhược Thần không có lý do gì để ở lại một mình, đành theo Mông Giai Nguyệt cùng lui ra. Đến bên ngoài nàng mới khẽ hỏi: “Phu nhân và Tào tiên sinh có tranh chấp gì à? Không khí có vẻ không tốt lắm. Liệu có cần ta khuyên giải không?”
Mông Giai Nguyệt nói: “Cũng không có gì cả, chỉ là hôm qua hắn cứ thúc giục ta làm hậu sự của Hoắc tiên sinh, hỏi ta sắp xếp ngày giờ thế nào. Ta có lòng tốt lo liệu, cộng thêm muốn tìm cao tăng làm lễ cúng, đương nhiên phải cần nhiều thời gian rồi. Nhưng Tào tiên sinh lại không hài lòng.”
Đương nhiên An Nhược Thần sẽ không vạch trần dụng ý trì hoãn của bọn họ, chỉ phụ họa: “Hoắc tiên sinh đức cao vọng trọng, dĩ nhiên tang sự phải rầm rộ. Huống hồ ngài ấy chết tại Đại Tiêu, nếu chúng ta không làm trọn lễ thì càng khó coi. Nhưng cũng có thể hiểu được tâm trạng của Tào tiên sinh, Hoắc tiên sinh đột nhiên tự sát, để lại một mình hắn sống tại nơi không quen không biết, lại còn ở ngay địch quốc mà nơi biên giới trọng binh đang giằng co nhau, đương nhiên hắn phải suy nghĩ cho an nguy của mình. Hay là, để ta đi nói chuyện với hắn, xóa bỏ băn khoăn của hắn. Có mấy lời phu nhân khó nói được, còn ta là người ngoài sẽ dễ mở miệng hơn.”
Mông Giai Nguyệt nghĩ ngợi rồi đồng ý.
An Nhược Thần một mình trở lại phòng Tào Nhất Hàm. Tào Nhất Hàm thấy nàng quay lại thì khá giật mình.
An Nhược Thần nói: “Không phải lần nào ta cũng có thể tìm được cớ gặp ngươi một mình, nên ngươi vẫn nên nắm chắc cơ hội đi.”
“Ngươi cũng không thể làm ầm lên, cho rằng thái thú phu nhân sẽ đồng ý để ta khuyên ngươi. Không đâu. Ầm ĩ nhiều lần, họ phiền một thì ngươi phiền mười.”
Dĩ nhiên Tào Nhất Hàm biết đạo lý này.
“Ta ngồi ở đây một lúc, đi ra nhanh quá thì có vẻ không giống khuyên giải an ủi. Ta cũng không làm phiền ngươi, ngươi thích nói thì nói, không muốn cũng được. Ta đều đã nói qua mọi việc với ngươi cả rồi.”
Tào Nhất Hàm vẫn không lên tiếng đáp lại.
An Nhược Thần thật sự ngồi yên một chỗ. Một lát sau, nàng đoán đã đủ thời gian, liền đứng lên nói: “Cáo từ.”
Ngay vào lúc nàng sắp đi tới cửa, bỗng Tào Nhất Hàm kêu lên: “Đợi đã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
