Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đợi Em Trong Màn Sương Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Năm nay tôi 25 tuổi, đây là năm cuối tôi phải đi khám nghĩa vụ quân sự. Một vài năm trước vì không đủ tiêu chuẩn nên tôi chưa nhập ngũ, thú thực tôi không muốn đi bộ đội vì sợ kỉ luật quân ngũ, phần có tiền sử bệnh cao huyết áp. Hơn nữa, hiện tại tôi đang có công việc ổn định ở một công ty lớn ở Đà Lạt với một mức lương hấp dẫn. Tôi sợ sau khi đi lính trở về sẽ mất vị trí tôi đã phải cố gắng trong nhiều năm qua. Lần về lại Sài Gòn, vừa để khám nghĩa vụ, vừa thăm gia đình và cả người yêu, nửa năm qua tôi chưa gặp gia đình. Còn Hương, người yêu tôi vừa lên thăm hồi đầu tháng, tôi dự định mình ở lại Sài Gòn chơi một tuần cho hết phép năm.

Mười hai giờ kém, chiếc xe trung chuyển dừng trước cổng. Tôi mở cửa lên xe, trên xe chỉ có mình tôi và anh tài xế, anh tài xế cất tiếng nhưng không quay lại.

Anh đặt xe về Sài Gòn?Vâng.Tôi đáp đặt chiếc balo ngồi ở phía cửa sổ.

Mình phải đón nhiều khách nữa không anh?Tôi dớn người lên hỏi anh tài xế.

Ba người nữa. Đây là chuyến cuối cùng trong ngày.Chiếc xe lăn bánh, đường phố giờ này đã vắng lạnh, dưới ánh đèn vàng mờ mờ u tịch phảng phất dưới làn sương dày đặc, có lẽ do chiều nay trời mới mưa nên sương rơi nhiều hơn. Ở Đà Lạt tầm 9h đêm không mấy người ra đường, họa hoằn lắm mới có chiếc xe máy hoặc ô tô lao vội đi.

Chiếc ô tô chạy chầm chậm ngang qua nhà trọ cũ của tôi. Anh tài xế gọi điện nói chuyện, tôi nghĩ anh ta đón khách ở đây.

Nhìn qua ô cửa xe, tôi ngạc nhiên khi thấy anh Phan đứng trước cổng nhà trọ, ngay tầng hầm lên xuống. Ai ở Đà Lạt, đều biết một vài căn nhà thường có tầng hầm, những tầng hầm ấy ẩm mốc, hôi xì cả năm không thấy ánh nắng mặt trời. Giá thuê những phòng trọ dưới tầng hầm thường rất rẻ, đôi khi chỉ bằng nửa những căn phòng có ánh sáng mặt trời.

Tôi ngạc nhiên không biết anh Phan đợi xe đi Sài Gòn làm gì? Đầu tuần tôi có ghé qua anh, hai anh em đi uống café, khác với mọi lần, lần này anh rất vui vẻ, tôi không thấy anh than thở. Anh chủ động thanh toán tiền café, tôi đoán anh đã rủng rỉnh tiền bạc, anh thường vậy, hào phóng khi có tiền. Trong lúc anh em cao hứng, vui miệng anh bảo.

Để anh lo xong vụ này. Anh về thăm nhà vài hôm, lên bao mày ăn uống, nhậu nhẹt, tơi bời, thả ga ở khách sạn sang trọng nhất thành phố này.Tôi bật cười, thầm nghĩ, con người ta sống trong nghèo khó tăm tối quá nhiều nên cho người ta cái quyền mơ mộng để giải thoát giây lát trong hiện tại. Tôi và anh vẫn hay đùa nhau như thế. Đại loại, khi giàu có chúng ta sẽ làm gì? Rồi bật cười biết thừa cái kế hoạch không bao giờ thực hiện được, giàu có mãi chỉ trong niềm mơ.

Không lẽ anh đã tìm được cơ hội mới, không về nhà nữa và đi Sài Gòn? Nếu được vậy, tôi mừng cho anh, nghĩ về anh, tôi ái ngại cho hoàn cảnh ấy. Tôi thương và quý trọng anh như người anh trai mình nhưng biết giúp anh như thế nào? Ngoài việc thi thoảng cho anh vay 500 – 1 triệu tiền sinh hoạt cơ bản khi vài tờ báo mạng chưa kịp thanh toán tiền cộng tác cho anh.

Ngồi miên man suy nghĩ, chiếc xe lướt qua cái bóng dáng hao gầy của anh. Tôi thấy gương mặt anh chăm chăm nhìn chiếc xe chở tôi lướt qua, bất giác như vô thức tôi đưa tay lên mỉm cười chào anh. Tôi có cảm giác như anh biết tôi ngồi trên chiếc xe ấy, anh đứng im lặng như bức tượng vô hồn chăm chăm nhìn tôi trong làn sương mờ mịt, kín đặc. Một ánh mắt sâu ám ảnh và ma mị.

Chúng tôi đứng đây chờ xe 15 phút rồi có thấy ai đứng đó đâu.Quái không thể nào vừa nãy, cháu vẫy tay chào ảnh.Cậu hoa mắt đấy. Hai mẹ con tôi đứng chờ xe thường xuyên hướng về phía đó. Nếu có người đứng chờ chúng tôi phải thấy chứ?Bà mẹ nói thế nhưng cô con gái giữ thái độ im lặng.

Tôi thấy cô nói có lý, nghĩ do mình buồn ngủ hoa mắt, nhìn gà hóa cuốc, chỉ giỏi tưởng tượng, giờ này làm gì còn ai đứng đó làm gì.

Dạ, do cháu nhầm.Chiếc xe chạy đón người khách cuối cùng, hình ảnh về anh Phan đứng trước cổng chờ đợi, không thoát ra khỏi tâm trí tôi. Hình ảnh ấy thật quen nhưng cũng thật lạ, tôi từng bắt gặp nhưng tạm thời lại không thể nhớ ra.

Chiếc xe dừng lại bến chính, tôi xách balo lên ô tô xe giường nằm. Đúng như anh tài xế nói, xe chuyến cuối vắng khách trên xe lúc này chỉ có tôi, mẹ con chị phụ nữ kia và một vài người khách khác chưa đến chục người. Tôi chọn chiếc giường dưới bên cửa ngay đầu xe gần bác tài.

Hành khách yên vị, bác tài lên xe đóng cửa, chiếc xe roda nổ máy chuẩn bị khởi hành, bất giác tôi quay ra ô cửa kính mờ mờ hơi sương. Tôi giật mình thảng thốt kêu lên.

Anh Phan!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc