Sau khi Đông Phương Lộc giận dữ, lập tức khôi phục phong phạm Vương giả:
- Việc này, bất luận như thế nào cũng phải tiến hành trấn an Giang gia, cũng phải chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. Nếu như Giang Phong không khỏi, làm sao để cho Giang Trần thuận lợi quá độ, là một nan đề.
Xác thực là như thế, nếu như Giang Phong chết, Giang Trần bất quá 16 tuổi, muốn lập tức kế thừa Chư Hầu Lệnh, chỉ sợ kẻ dưới khó phục tùng.
Đừng nói những vương công đại thần trong triều kia có thể đáp ứng hay không, coi như là những thế lực do Giang Hàn Hầu trị hạ kia, sẽ thừa nhận một thiếu niên sao?
Đất phong của một chư hầu, trị hạ địa bàn rộng lớn, thành trì rất đông, thế lực rắc rối khó gỡ, nếu không có một chư hầu cường đại trấn áp, những thế lực thổ dân này, là cái thứ nhất muốn nhảy ra tạo phản.
- Bệ hạ, vô luận như thế nào, cũng phải trấn an Giang Trần. Nếu không kẻ này lười biếng, bệnh tình của Chỉ Nhược công chúa sẽ bất lợi.
Thiên Đô gật gật đầu.
- Đi gọi Câu Ngọc tới.
Đông Phương Lộc nhẹ nhàng sờ lên trán, hơi có chút mỏi mệt. Ngay lúc này, cũng chỉ có Câu Ngọc, mới để cho Đông Phương Lộc yên tâm nhất.
Câu Ngọc công chúa biết được sự tình Giang Phong bị tập kích, cũng kinh ngạc không hiểu. Nàng đang hoàn thành chuyện xét nhà của Đỗ Như Hải, nghe được Đông Phương Lộc gọi đến, vội vàng đuổi về cung.
Trong nội tâm lại âm thầm vì Giang Trần cầu nguyện, hi vọng Giang Phong không có đại sự gì mới tốt.
Lại để cho rất nhiều người trong vương đô xem không hiểu là, sự tình Giang Phong bị tập kích, tuy truyền xôn xao, nhưng sóng to gió lớn trong dự đoán, lại không có nhấc lên.
Bên Vương thất, không có động tĩnh lớn gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

