Dưới mái nhà, đại phu đã rửa sạch vết thương cho Quyển Quyển, bôi thuốc rồi băng bó cẩn thận.
Quyển Quyển nhìn bàn tay bị băng thành hình móng giò nhỏ, không quen mà vẫy vẫy.
Lâm thị vội vàng giữ con bé lại, đau lòng an ủi.
Vừa nãy khi băng bó, Quyển Quyển vì không muốn bà lo lắng nên đã cố gắng chịu đựng không kêu một tiếng, ngay cả đại phu cũng nói chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan như vậy.
Lâm thị biết con bé hiểu chuyện, bà hận không thể vết thương đó ở trên người mình.
Quyển Quyển dùng bàn tay còn lại chạm vào ông ngoại, rồi lại chạm vào ngoai tổ mẫu.
Vừa nãy con bé nghe được tiếng lòng của bá mẫu độc ác, ông ngoai tổ mẫu sẽ bị hạ độc, vì vậy con bé đã dồn hết chút pháp lực ít ỏi mà mình khôi phục được trong tháng này vào hai người già.
Ông ngoai tổ mẫu đối xử với con bé rất tốt, hơn nữa nếu họ xảy ra chuyện gì, nương sẽ rất đau lòng.
Sau khi làm xong việc này, Quyển Quyển mệt mỏi thiếp đi ngay lập tức.
Phía bên kia, Tô Minh Liên trở về phòng, lấy từ dưới giường ra một cái hòm rất cũ, bên trong bày la liệt những chai lọ.
Bà ta mở một trong số đó, đổ bột trong chai lên một tờ giấy, sau đó cất hòm về chỗ cũ.
Tô Minh Liên không kịp nghĩ nhiều, ngồi xổm xuống tìm viên thuốc giữa đống mảnh vỡ.
Mảnh sứ cứa vào tay bà ta hai đường, bà ta tùy tiện dùng vạt váy lau vết máu, sốt ruột tìm kiếm.
Mắt tinh của bà ta phát hiện viên thuốc màu trắng ngọc lăn ra ngoài cửa, bà ta mừng rỡ, vội vàng ôm tay đi nhặt.
Ai ngờ đi đến cửa, bà ta không nhìn xuống chân, bị vấp vào bậc cửa mà ngã nhào ra ngoài.
Trán đập vào phiến đá xanh, máu tươi chảy ra ồ ạt, bà ta cũng ngất xỉu ngay tại chỗ.
Một lát sau, một con mèo nhỏ đang nằm trên tường thức giấc, đi ngang qua cửa phòng Tô Minh Liên thì ngửi ngửi viên thuốc trắng ngọc, đầu lưỡi liếm một cái, ăn viên thuốc giải rồi nghênh ngang bỏ đi.
Quyển Quyển về đến nhà thì ngủ một ngày một đêm, Lâm thị gọi thế nào cũng không tỉnh, còn tưởng con bé xảy ra chuyện gì, sợ đến nỗi nước mắt lưng tròng.
Bà gọi đại phu của hồi xuân đường đến, nhưng đại phu cũng không nhìn ra bệnh tình gì, chỉ nói là không sao, nhưng Lâm thị vẫn không ngừng suy nghĩ lung tung.
Ngư Tây Hành xin nghỉ phép, chuyên tâm ở nhà cùng bà, ngay cả Ngư Bạch Tinh và Ngư Nam Tinh cũng biết muội muội xảy ra chuyện, hai ngày nay ngoan ngoãn đi học, tan học làm xong bài tập là đến Giáng Vân Hiên thăm muội muội.
Quyển Quyển cảm thấy mình đã ngủ rất lâu, đến khi tỉnh lại thì vừa đúng lúc tờ mờ sáng.
Ngư Bạch Tinh và Ngư Nam Tinh trước khi đến trường đã chạy đến Giáng Vân Hiên thăm muội muội, vốn tưởng muội muội vẫn còn đang ngủ, kết quả vừa bước vào đã thấy đôi mắt to tròn long lanh của muội muội, hai người đều ngẩn người, cuối cùng Ngư Bạch Tinh mới phản ứng lại, vội vàng đi gọi mẫu thân.
“Mẫu thân! Muội muội tỉnh rồi!”
Lâm thị đang ăn cơm ngoài sân, nghe vậy liền đặt bát đũa xuống bàn rồi chạy ào vào.
Nhìn thấy Quyển Quyển nhe răng cười với bà thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Quyển Quyển của ta ơi, con làm nương sợ chết khiếp!”
Ngư Tây Hành bước vào, đuổi hai đứa con trai đang bên giường Quyển Quyển ra ngoài đi học.
Quyển Quyển không biết mình đã ngủ bao lâu, trong lòng nghĩ đến âm mưu hãm hại đại ca của quý phi, sốt ruột không thôi.
[Hình như mình đã ngủ rất lâu, không biết quý phi có bỏ búp bê Vu cổ vào viện của đại ca không, nhìn dáng vẻ của phụ thân và nương, đại ca vẫn chưa xảy ra chuyện, mình phải cứu đại ca như thế nào đây!]
[A a a a! Tại sao Quyển Quyển lại không nói được chứ!]
Lâm thị vốn dĩ mấy ngày nay đã suy nghĩ quá nhiều, nghe thấy những lời này nếu không có Ngư Tây Hành đỡ sau lưng thì bà đã ngã xuống đất rồi.
Ngư Tây Hành cúi đầu, nhẹ nhàng an ủi bà “Không sao đâu Nguyệt nhi, hôm nay sau khi tan triều ta sẽ xin phép hoàng thượng đi thăm A Tự, đừng lo lắng, nàng cứ ở nhà đợi ta, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Lâm thị tựa vào lòng Ngư Tây Hành, mắt ngấn lệ gật đầu.
“Thải Xuân, đỡ phu nhân về phòng nghỉ ngơi.”
Ngư Tây Hành an bài mọi chuyện xong xuôi rồi lên đường đến hoàng cung.
Ngư Quyển Quyển lo lắng uống sữa, nghĩ cách đối phó.
[Ngư Quyển Quyển! Mau nghĩ xem mình có cách gì để cứu đại ca!]
[Cố gắng lên! An nguy của đại ca đều dựa vào mày cả đấy!]
Vắt óc suy nghĩ hồi lâu, Quyển Quyển bỏ cuộc, bộ dạng cá muối ngửa mặt nằm trên giường.
Nàng, nàng không có cách nào, hu hu hu…
Không được, không có cách, nhưng nhất định phải cứu đại ca!
Nnagf đi tìm cứu binh!
Bên bờ Dao Trì, có một con bạch hổ to lớn uy phong lẫm liệt thò móng vuốt vào làn nước sương mù lượn lờ.
Nó không thích làm ướt lông, nhưng lúc này vẫn khuấy nước hồi lâu, có thể thấy được, trên đầu hổ của nó hiện lên ba phần mờ mịt.
Con cá ngốc đâu rồi?
Nó nằm bên bờ Dao Trì liếm móng vuốt, vừa liếm được vài cái, cảm nhận được linh khí trong Dao Trì xao động một chút, một cô bé mặc váy đỏ trồi lên.
Sao lại đến Dao Trì rồi? Không phải nên là Nam Thiên Môn sao?
Quyển Quyển nghi ngờ, giây tiếp theo nhìn thấy con bạch hổ to lớn đang nằm trên bờ.
Chiến thần đại nhân! Tuyệt quá rồi!
Cô bé kể ra những khó khăn mà mình gặp phải, rồi thì, chỉ thấy con bạch hổ kia buông móng vuốt xuống, nói tiếng người: "Vu cổ? Đó là cái gì?"
"Bất kể là thứ gì, mọi thứ ô uế tà ác đều có thể dùng linh lực của ngươi để phá giải, lão tổ tông phi thân từ nhân kia ngày nào cũng ngồi bên cạnh ngươi đánh cờ, ngươi không học được gì từ ông ta sao?"
Bạch Hổ dùng móng vuốt ướt sũng vỗ vào đầu Quyển Quyển đầy vẻ không thành sắt.
“Tiểu ngư ngốc ngếch, lấy linh lực của ngươi làm bút, vạn vật đều có thể làm nền tảng.”
Tiên giới ngày nào cũng có người đến bên bờ Dao Trì, ngồi suốt nửa ngày, con cá ngốc này chắc chắn chỉ lo ăn ngủ, những thứ nên học thì một chút cũng không học được!
Cái đồ ngốc này chạy xuống giới làm nhiệm vụ, có bị người ta bắt nạt không vậy!
Bạch Hổ lo lắng nghĩ.
Trong hoàng cung, sau khi tan triều, Ngư Tây Hành đi về phía thượng thư phòng.
Ông cho thư đồng gọi đại nhi tử của mình ra.
Một lát sau, từ trong thư phòng bước ra một thiếu niên tuấn tú khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mi thanh mục tú, phong quang nguyệt, giữa mày có một nốt ruồi son, như trích tiên thế.
"Phụ thân." Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên.
Cậu giống Ngư Tây Hành nhất, không chỉ diện mạo mà khí chất cũng giống đến bảy phần.
Ngư Thời Tự biết trong nhà có thêm một tiểu muội, nhưng vì cậu không có kỳ nghỉ, không thể về thăm.
Cậu rất muốn hỏi nương dạo này thế nào, hỏi thêm về tiểu muội, nhưng cậu cũng biết, phụ thân không nói trước mà đến tìm cậu chắc chắn là có việc quan trọng, vì vậy cậu đành hoãn những câu hỏi của mình lại.
Ngư Tây Hành dẫn cậu đến một nơi hẻo lánh, nói cho cậu biết về kế hoạch của quý phi.
Ngư Thời Tự cùng Thái Tử ăn ở chung, cùng ở trong Chiêu Dương điện, nơi ở của Thái Tử quan viên không được phép vào.
Cậu giờ đã mười lăm tuổi, tâm tư cẩn mật, đầu óc linh hoạt, bây giờ cũng có thể một mình gánh vác, vì vậy Ngư Tây Hành định để cậu tự giải quyết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

