Làm xong đâu đấy hết thảy, Tần Dục mới dẫn Lục Di Linh cùng lên chiếc xe ngựa tại vị trí trung tâm.
Chiếc xe ngựa mà hắn cùng Lục Di Linh ngồi lớn vô cùng, hai người ngủ tương đối rộng rãi, chỉ là thời tiết này có rất nhiều muỗi, không cẩn thận sẽ để chúng bay vào trong xe ngựa.
Tần Dục nghe thấy âm thanh muỗi kêu lập tức nhíu mày, nhưng rất nhanh lông mày của hắn lại giãn ra.
Vừa rồi hắn chê bai đội cấm vệ quân kia không chịu được khổ, lúc này bản thân mình cũng không thể vì mấy con muỗi mà không chịu được.
Mới còn đang nghĩ như thế, Tần Dục đã thấy Lục Di Linh ngồi dậy, sau đó đưa tay lên bắt muỗi.
Sau vài cái, trong xe ngựa đã không còn bất cứ âm thanh gì nữa, Lục Di Linh phủi tay, nói với hắn: "Để ta trị thương cho chàng."
"Đợi đã." Tần Dục cản Lục Di Linh lại.
"Sao?" Lục Di Linh không hiểu nhìn Tần Dục.
"Di Linh, nàng đi rửa tay trước đi." Tần Dục nói.
Lục Di Linh đi rửa tay rồi mới trị bệnh cho Tần Dục, vì nàng ra ra vào vào, thành ra lại tạo cơ hội cho mấy con muỗi bay vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
