Edit: tumacuyen
Beta: Quanh
Sau khi tuyên đọc ý chỉ của Vĩnh Thành đế, Tần Diệu liền ngây dại.
Tiêu Quý phi giống như điên cuồng: "Không, sẽ không! Bệ hạ sẽ không làm như vậy!"
"Tiêu Quý phi, phụ hoàng là người như thế nào, ngươi hẳn là người rõ ràng nhất mới đúng." Tần Dục cười nói.
Biểu tình của Tiêu Quý phi cứng lại.
Tần Dục nói không sai, Vĩnh Thành đế là người như thế nào, bà rất rõ ràng.
Tiêu Quý phi vô cùng hối hận, hối hận bản thân đã không sớm động thủ.
Không, kì thật không phải bà không nghĩ đến chuyện động thủ sớm hơn, chỉ là thời cơ chưa chín muồi, tuy rằng Vĩnh Thành đế thích bà nhưng lại chưa từng cho bà quá nhiều quyền lợi, nhi tử bà vẫn luôn là thứ kéo chân bà…
Tiêu Quý phi ngồi trong phòng giam, không khóc cũng không hô, chỉ ngơ ngác mà nhìn ba thước lụa trắng kia, nhìn một lát bà đột nhiên ngồi dậy nhìn về phía Tần Dục: "Có phải là ngươi hay không?"
"Tiêu Quý phi nói cái gì?" Tần Dục cười hỏi, sau đó liền phất phất tay áo, nói: "Các ngươi đi ra ngoài trước đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


