Hắn không cần làm gì mà đã có thể tăng thêm danh tiếng cho Thái Bình đạo nhân, làm cho Thái Bình đạo nhân càng thêm thần bí.
Thọ Hỉ và Triệu Nam đi theo sau Tần Dục, nghe thấy Tần Dục bịa chuyện thì có chút không biết nói gì, chỉ có thể tận lực che dấu vẻ mặt của mình. Nhưng những người khác vừa nghe Tần Dục nói liền tin.
Gần đây Thái Bình đạo nhân vô cùng nổi danh, so với Thanh Vân đạo trưởng, người được Vĩnh Thành đế xem là thần tiên mà tôn kính thì trong lòng mọi người, Thái Bình đạo nhân càng giống thần tiên hơn.
Một người như vậy có thể mang Tần Dục lên nóc nhà một cách dễ dàng thì không có gì là kì lạ.
Phó thống lĩnh còn trở nên vô cùng kích động: "Đoan vương điện hạ, bệ hạ luôn tìm kiếm Thái Bình đạo nhân, Thái Bình đạo nhân kia..." Vĩnh Thành đế liên tục tìm kiếm Thái Bình đạo nhân, nếu hắn có thể tìm thấy vị đạo nhân này rồi đưa đến trước mặt Vĩnh Thành đế thì nhất định sẽ được ban thưởng.
"Sau khi cứu ta thì hắn đã đi rồi." Tần Dục nói, nhắm hai mắt lại: "Bổn vương muốn nghỉ ngơi một chút... Còn nữa, tình hình lúc trước quá hỗn loạn, bổn vương và Vương phi thất lạc nhau, phải làm phiền Phó thống lĩnh đi tìm một chút."
Thấy dáng vẻ không muốn nói nhiều của Tần Dục, Thọ Hỉ vội vàng nói: "Thống lĩnh đại nhân, Vương gia chúng ta phải thay y phục và rửa mặt..."
Phó thống lĩnh nghe vậy thì lập tức xin cáo lui, Tần Dục lại không thay y phục mà để Thọ Hỉ mài mực.
Nơi Tần Dục đang ở là phòng nghỉ dành cho khách quý của Phúc Mãn lâu, có giấy bút và nghiên mực, chờ Thọ Hỉ mài mực xong, Tần Dục dùng tay trái cầm bút rồi viết thơ lên giấy.
Đây cũng là một bài thơ tiên đoán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


