Nghĩ cũng đúng, có thể ra tay giết chết hài tử của chính mình, tâm địa sao lại không ác?
Lúc trước, biết được chuyện Tô Minh Châu mang thai rồi sinh non, Tần Diệu hoàn toàn không để trong lòng, bởi vì hắn chắc chắn hài tử mà Tô Minh Châu hoài thai không phải của mình, trước đó cũng đã có bảy tám tháng hắn không đụng vào Tô Minh Châu rồi.
Thật ra hắn đối với Tô Minh Châu cũng không có nhiều yêu thích, thậm chí lúc trước chỉ cần có người ngăn cản một chút thì hắn cũng không đến mức làm ra loại chuyện này, nhưng lúc ấy rõ ràng trong Vinh vương phủ của Tần Nhạc không ai ngăn cản hắn...
Tần Diệu biết mình vô liêm sỉ với Tần Nhạc, đối với Tần Nhạc luôn mang tâm lý bồi thường, tìm cơ hội đề bạt Tần Nhạc một chút, đưa cho Tần Nhạc một ít cơ hội, mà lúc này hắn cảm thấy, hành động của mình đúng là ngu không tả được.
"Phụ hoàng!" Trong lòng Tần Diệu lóe lên rất nhiều ý niệm nhưng rất nhanh trấn định lại, hướng về Vĩnh Thành đế hành lễ.
"Diệu nhi." Vĩnh Thành đế vẫn chưa phát hiện ra sự kì lạ của Tần Diệu, đáp lại một tiếng, tâm tình cũng rất thoải mái.
"Phụ hoàng, người không sao chứ? Có bị thương không?" Tần Diệu quan tâm hỏi, hắn là nhi tử của Tiêu Quý phi, cùng Tiêu Quý phi mưa dầm thấm đất, đối với việc lấy lòng Vĩnh Thành đế rất quen thuộc.
Trước đó Vĩnh Thành đế bị cung nữ kia đụng phải có chút đau, tuy nói không có gì trở ngại nhưng được nhi tử quan tâm cũng vui vẻ, liền vừa đi vừa trò chuyện với Tần Diệu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)