Cung nữ trong cung cũng được phân cấp bậc, cung nữ có thể phụ trách rót rượu trong cung yến thì đều được dạy bảo nhiều năm rồi, sao lại có thể dễ dàng phạm sai lầm?
Tuy biết điều này nhưng hắn sẽ không đi truy cứu một quân cờ, hoặc thậm chí là cứ tức giận bám lấy không chịu bỏ qua.
Bây giờ hắn thả cung nữ này đi thì nhất định người đứng sau lưng cũng sẽ giết người diệt khẩu.
Cầm tay Lục Di Ninh đang tức giận, Tần Dục nói: "Đi thay đồ giúp ta." Tuy đã dặn dò Chiêu Dương chăm sóc Lục Di Ninh nhưng Tần Dục vẫn không yên lòng, lúc này hắn lại không thể không rời đi nên tính dẫn Lục Di Ninh theo.
"Hoàng huynh thật coi trọng Hoàng tẩu, đúng là một phút cũng không rời được." Tần Diệu châm chọc nói.
"Khi thê tử sắp lâm bồn mà còn không thèm liếc nhìn một cái thì đúng thật là bổn vương làm không được." Tần Dục cười với Tần Diệu, nắm tay Lục Di Ninh đi ra ngoài.
Lúc này sắc mặt Tần Diệu trở nên cực kì khó coi, trong lòng Quách Phức càng cảm thấy khó chịu hơn.
Còn một người khác cũng thấy khó chịu trong lòng, đó là Nhị Hoàng tử phi Tô Minh Châu.
Tuy rằng mối quan hệ giữa Quách Phức và Tần Diệu không tốt, nhưng tốt xấu gì cũng sắp sinh hạ hài tử, còn hài tử của nàng thì ngay cả cơ hội nhìn thấy thế gian này cũng không có.
Cúi đầu nhìn bụng mình, trong mắt Tô Minh Châu đầy chua chát.
"Minh Châu, chúng ta rồi cũng sẽ có hài tử." Tần Nhạc khá mẫn cảm với cảm xúc của người khác, nhìn thấy Tô Minh Châu cúi đầu không nói gì liền vươn tay cầm lấy tay Tô Minh Châu.
Trong lòng Tô Minh Châu ấm áp, cảm xúc đau thương vừa nãy biến không còn dấu vết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
