Mà ngay bây giờ, trong viện Hồ đại phu, Lục Di Ninh đang ngồi xổm trên mặt đất, lật xem một ít thảo dược vừa được đưa tới.
"Vương phi, người biết những thảo dược này sao?" Hồ phu nhân hỏi.
Lục Di Ninh thành thật lắc đầu, nàng biết cách dùng của một ít thảo dược, nhưng nếu nói thật sự nhận biết thì không hẳn --- vì nàng hoàn toàn không biết tên những thảo dược kia.
Hồ phu nhân ngồi bên cạnh Lục Di Ninh, giới thiệu từng loại thảo dược, sau đó tinh tế nói qua tất cả công dụng của thảo dược một lần, cuối cùng lại hỏi: "Người nhớ kỹ chưa?"
Lục Di Ninh gật đầu, hỏi lại: "Ung thũng phong độc[1] là cái gì?" Bên trong có một thảo dược nói là có thể trị liệu ung thũng phong độc, nhưng Lục Di Ninh không biết đây là cái gì.
[1]: Ung thũng phong độc - còn gọi là chân bại liệt hay tiếng anh là rickest, đề cập đến một căn bệnh cấp tính xảy ra giữa thịt và máu, sưng và đau (bắt đầu từ một vài làn da thay đổi màu sắc), trong khoảng 9cm, khởi phát nhanh chóng, dễ sưng, mủ.
Hồ phu nhân đứng lên giải thích, nhìn thấy dáng vẻ cái hiểu cái không của Lục Di Ninh thì cười nói: "Chuyện này gồm rất nhiều kiến thức, người muốn biết thì cần trông thấy tận mắt, chỉ dựa vào ta giảng thì không thể rõ ràng được."
"Ồ." Lục Di Ninh gật đầu, không tiếp tục truy vấn nữa.
Nàng học những thứ này là vì chữa bệnh cho Tần Dục, còn những thảo dược không dùng đến thì chẳng có hứng thú đâu mà tìm hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


