Nếu là năm xưa, gặp chuyện như vậy, hẳn là rất nhiều dân chúng phải bán đất để có tiền nộp thuế, nhưng năm nay thì khác.
"Thôn trưởng, thôn trưởng, huyện nha dán thông báo nói năm nay miễn thu thuế!" Một cậu thiếu niên mới lớn chạy vào Vương gia thôn, vừa chạy vừa kêu, bộ dáng rất kích động.
"Sơn oa tử, ngươi nói cái gì?" Một ông lão trong thôn gọi cậu thiếu niên đó lại.
"Nhị đại gia, người đừng gọi ta là sơn oa tử, tiên sinh đã đặt tên cho ta, gọi là Vương Sùng Lĩnh." Cậu thiếu niên mới lớn nói. Hắn là nhi tử của Vương Đại Hộ giàu có nhất Vương gia thôn.
Tuy Vương Đại Hộ là địa chủ nhưng sống rất hòa thuận, nhi tử của hắn - Vương Sùng Lĩnh sinh lớn lên ở trong thôn, từng chơi đùa với đám trẻ con xung quanh, lớn hơn một chút thì được Vương Đại Hộ đưa lên huyện để đọc sách.
Đọc sách trên huyện tốn rất nhiều tiền, để có tiền cho cậu đọc sách, trong khoảng thời gian này địa chủ Vương Đại Hộ cũng không dám ăn thịt.
"À... Sơn oa tử, ngươi nói năm nay sẽ miễn thu thuế, chuyện này là thật sao?" Ông lão lại nói.
Vương Sùng Lĩnh tiếp tục bị gọi nhũ danh thì có chút không vui, nhưng nghe ông lão hỏi đến chuyện thu thuế thì vui vẻ ra mặt: "Đúng vậy, năm nay Hoàng thượng hạ chỉ miễn thuế cho dân chúng Hà Tây phủ! Huyện nha đã dán thông báo ra ngoài rồi!"
"Nếu thật sự không thu thì tốt, chỉ sợ..." Ông lão thở dài, có đôi khi bên trên nói không thu thuế, kết quả bên dưới lại thu nhiều hơn...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



