Đời trước hắn đã giết chết Tần Diệu một lần, thế nên hận thù đối với Tần Diệu không còn nhiều như trước đây, nhưng nếu Tần Diệu vẫn tự mình tìm chết, thì Tần Dục đây cũng rất vui vẻ đạp hắn ta một cước.
Về phần Vĩnh Thành đế...Trải qua quá nhiều chuyện, hắn rất khó có thể tôn trọng hay thương yêu ông, cho dù biết việc trầm mê luyện đan sẽ khiến cho Vĩnh Thành đế càng nhanh chết, hắn cũng không tính toán ngăn cản.
Sau khi rời khỏi chùa Tần An, Vĩnh Thành đế ở lại hành cung dưới chân núi hai ngày rồi mới lưu luyến không thôi trở về Kinh thành.
Thời điểm trở về, ông còn mang theo một người, chính là Thanh Vân đạo trưởng kia.
“Vương gia, nghe nói mấy ngày này bệ hạ và Thanh Vân đạo trưởng trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ, cũng không sủng hạnh ai trong hậu cung.” Tần Dục có sắp xếp người ở bên cạnh Vĩnh Thành đế, cho nên tin tức của Vĩnh Thành đế tự nhiên sẽ có người nói cho hắn.
“Ta biết.” Tần Dục gật đầu, cho người lui xuống. Thực ra hắn biết, vị Thanh Vân đạo trưởng kia hẳn là vừa gặp mặt đã cho Vĩnh Thành đế một ít đan dược bổ dưỡng, chẳng qua là người hắn sắp xếp quan sát Vĩnh Thành đế không phải là người hầu hạ ở bên cạnh, cho nên chưa từng thám thính đó là gì.
Tần Dục nhớ cách thời điểm Thanh Vân đạo trưởng đạt được quyền lực còn vài tháng nữa, cho nên tạm thời buông lỏng, không quản chuyện này.
Sau khi hồi kinh, trừ lúc xử lý chính vụ bên ngoài, thời gian còn lại hắn bắt đầu bận rộn chuyện thơ tiên tri, chuẩn bị gây dựng danh tiếng cho Thái Bình đạo nhân.
Chuyện này vô cùng quan trọng, không thể để người khác dễ dàng biết được, tuy Thọ Hỉ đã tra rành mạch mấy thợ thủ công, nhưng Tần Dục đến cùng vẫn có chút không yên lòng, chung quy thì những thứ hắn muốn cho mọi người thấy trong tương lai, không phải chỉ có mỗi bài thơ tiên tri này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

