"Muội ấy rất tốt." Tần Dục nói, hiện tại Chiêu Dương đã tốt, tin rằng về sau sẽ càng tốt hơn.
"Chiêu Dương và Hoắc Thọ..." Chân mày Triệu Hoàng hậu cau lại: "Con đối với Hoắc gia có độc ác quá hay không?" Triệu Hoàng hậu đối với Hoắc gia hận vô cùng, nhưng dù sao Hoắc Thọ cũng là trượng phu của Chiêu Dương.
Ý định ban đầu của Triệu Hoàng hậu, vốn là đem nữ nhân Hoắc Thọ nuôi ở bên ngoài đuổi đi, cho Hoắc gia một ít giáo huấn, để Hoắc gia đối đãi tốt hơn với nữ nhi của mình. Ai ngờ nhi tử của bà trực tiếp diệt luôn Hoắc gia, ngược lại khiến bà có chút trở tay không kịp.
Hiện tại Hoắc gia đã không còn, nữ nhi của bà...
"Mẫu hậu, trên đời này không chỉ có mình Hoắc Thọ là nam nhân." Tần Dục cười cười nhìn mẫu hậu của mình. Sau khi chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, đối với nhiều chuyện, hắn đã trở nên đặc biệt cởi mở.
Với Tần Dục mà nói, cho dù tương lai có xảy ra điều gì đi chăng nữa, chỉ cần Chiêu Dương còn sống là được. Quan trọng hơn, nam nhân hoàn khố[1] như Hoắc Thọ thì có gì hiếm lạ?
[1]: (纨裤) quần lụa mịn: Chỉ quần áo đẹp con em quý tộc ngày xưa, sau này dùng để chỉ con em nhà giàu sang.
Triệu Hoàng hậu kinh ngạc, muốn phản bác nhưng không thể không thừa nhận với tình huống trước mắt, đúng là Chiêu Dương có thể tìm một người tốt hơn Hoắc Thọ: "Thanh danh của Chiêu Dương..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

