c
: Galina
Beta: Dao
Trong lòng Tần Dục nghi hoặc, nhưng nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt Lục Di Ninh tràn ra thì lại một lần cảm thấy mình suy nghĩ nhiều.
Không quan tâm kết quả thế nào, chỉ cần người trước mắt vẫn là Lục Di Ninh là được, hơn nữa nàng không ngốc là một chuyện tốt, như thế thì hắn có thể dạy nàng nhiều thứ hơn.
"Lại đây." Tần Dục cười nói với Lục Di Ninh.
Lục Di Ninh chạy nhanh đến bên cạnh Tần Dục, nàng nhìn chằm chằm Tần Dục một hồi, nghĩ rằng có thể Tần Dục muốn sờ sờ đầu mình nên liền ngồi xổm xuống đem đầu mình đưa tới như lúc trước.
Người hầu hạ bên cạnh hắn đều là người thông minh, lúc Lục Di Ninh ướt nhẹp trở về thì đã có người đưa nước nóng tới, còn có người mang canh gừng tới nữa, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này thì lập tức có người bưng nước nóng lên.
Tần Dục cầm tay Lục Di Ninh, rửa sạch tay cho nàng, lại bưng canh gừng cho nàng: "Uống canh gừng xong rồi nàng đi thay quần áo đi, nữ hài tử không thể bị lạnh." Lục Di Ninh đã mười tám tuổi, nhưng có lẽ cuộc sống trước kia quá kém nên quỳ thủy vẫn chưa đến, Tần Dục rất chú ý về thân thể của nàng nên tất nhiên không muốn nàng bị cảm lạnh.
Lục Di Ninh nhìn Tần Dục cười, cảm thấy có chút choáng váng khó hiểu (°∆°)????, nàng vui sướng nhìn tay mình đã ấm áp hơn không ít, ngoan ngoãn uống thuốc.
Nàng rất muốn ôm Tần Dục, nhưng nhìn thấy quần áo mình như vậy thì lại không dám.
Lục Di Ninh thay một bộ quần áo khác rồi khoác thêm một chiếc áo choàng da chồn lớn mà mấy năm trước Tần Dục mặc, bao bọc toàn bộ cơ thể mình thật kín đáo, chỉ để lộ gương mặt nhỏ nhắn mà thôi.
Tần Dục dẫn Lục Di Ninh đến nơi những cô nhi ở cách đó không xa, còn gọi cả Chiêu Dương theo.
Lúc bọn họ đi qua thì những cô nhi làm áo bông mới cho Tần Dục mặc đang quét tuyết, bọn họ làm việc rất vất vả, không có ai nhàn hạ, hai bên phòng đã có hai đống tuyết lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)