Beta: Quanh
Dọc theo đường đi, Vương Kỳ Khai đã bỏ qua thể diện để cầu xin lương thực của quan viên địa phương, ấy vậy mà cũng không xin được bao nhiêu.
Mà hiện tại, Cấm vệ quân đã mang theo lương thực đến đây. Vương Kỳ Khai thấy những Cấm vệ quân đó mà suýt rơi lệ, Bàng Hậu Phát cũng kích động không kém, hai quan viên chung sức hợp tác, cuối cùng phân phát lương thực xuống, nấu thành cháo đặc cho những nạn dân đó ăn, để những bá tánh khôi phục tinh thần.
Không chỉ có thế, Vương Kỳ Khai còn lệnh cho Cấm vệ quân cưỡi ngựa chạy một vòng trong đám nạn dân để báo cho bọn họ một tin tức —— đã sắp đến Tây Bắc rồi, chờ khi đến Tây Bắc thì mọi người sẽ sung túc hơn!
Cấm vệ quân một bên kêu gọi, một bên thúc ngựa chạy bên cạnh đám nạn dân để phát cháo, các nạn dân nhận được cháo mà vui mừng khóc rống lên.
“Đương gia, sao chàng ngốc như vậy chứ! Nếu như chàng ăn lúa mạch đó thì hiện tại cả nhà chúng ta đều sẽ có cuộc sống tốt hơn rồi!"
“Con ngoan, con kiên trì một ngày, chúng ta sắp được ăn no rồi……”
“Nương……”
......
Tiếng than khóc hết đợt này đến đợt khác vang lên không dứt, những nạn dân đó tùy ý phát tiết cảm xúc của mình. Sau khi phát tiết xong lại tràn ngập hy vọng về tương lai, không còn chết lặng như những ngày đầu.
Đội ngũ nạn dân đi qua phạm vi của phủ Tây Ninh, ở hai bên đường, các cửa thành dẫn vào phủ Tây Ninh đều được đóng chặt vì sợ một số nạn dân sẽ ở lại nơi này mà không đi tiếp. Bá tánh địa phương dùng tường thành để ngăn chặn nạn dân vào thôn, cũng đặc biệt đề phòng những người này, thậm chí còn không dám đến gần nạn dân.
Cũng không thể trách bọn họ, trước kia trong các thôn nhỏ, nơi có nạn dân đi qua đều bị cướp sạch sẽ —— với người đang đói đến cùng cực thì chuyện gì cũng dám làm.
Tuy nhiên lần này nhóm nạn dân đã bị quan binh quản nên không có làm ra chuyện như vậy. Đương nhiên vẫn có một vài người có ý định này, điều đó là không thể tránh khỏi, nhưng họ đã đói đến không còn sức lực, mà trai tráng trong thôn cùng hợp sức lại chống trả nên cuối cùng vẫn giải quyết được những người này.
Ngoại trừ chuyện đó, còn có một số nạn dân là thiếu nữ trẻ tuổi có suy tính riêng, nếu trên đường đi mà các nàng gặp được người thích hợp thì sẽ gả chồng để ở lại đó.
Những chuyện như vậy, quan binh sẽ không quản làm gì.
Sau khi rời khỏi phủ Tây Ninh, cuối cùng nhóm nạn dân cũng đã tiến vào phạm vi của phủ Quảng Ninh.
Bình thường ngoại trừ những con đường chính ra, thì có rất ít những con đường khác, nhưng phủ Quảng Ninh lại không giống nơi khác, ngược lại ở chỗ này có rất nhiều con đường, hai bên đường còn có nhà dân.
Đây là do Tần Dục chỉ đạo các phụ binh sửa đường dựng nhà, mà những nạn dân có chút ít của cải sẽ được sắp xếp vào ở trong các căn nhà đó.
Trên người nạn dân có mang theo bạc, ở phủ Hà Tây thì cho dù có bạc cũng mua không được lương thực, nhưng ở đây lại khác.
Ở chỗ này, bọn họ có thể mua được lương thực hay nông cụ, có thể tùy ý khai khẩn đất hoang, chỉ cần có được chỗ an cư thì chắc chắn cuộc sống sau này sẽ thoải mái hơn.
Những người này cũng không cần Tần Dục lo nghĩ nhiều, nhưng những người nghèo đến nỗi trên người còn không có được một hạt gạo thì hắn phải tìm người an bài cho bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
