Hắn ta có nuôi một con diều hâu bảo bối. Hắn vô cùng thích nó, đi đâu cũng phải mang nó theo cùng. Lúc trước khi mà tổng binh của quân Tây Bắc vẫn là Trương Giám thì mỗi lần vị Thôi tướng quân này tới tổng binh doanh đều sẽ mang con diều hâu này theo.
Nhưng mấy năm nay, nhất là từ sau khi hắn khống chế được cả Đông đại doanh thì rất ít khi tới tổng binh doanh, thế nhưng Lý Sùng An vẫn nhận ra con diều hâu của hắn.
Thôi Anh Nam luôn thổi phồng con diều hâu của hắn lợi hại thế nào, cho dù là tiễn pháp mạnh mẽ nhất nó cũng có thể né tránh được... Thế nhưng bây giờ, Quốc sư lại chỉ tiện tay bắn đại một cái nó liền rơi xuống mất rồi.
Lý Sùng An không kịp đồng tình cho Thôi Anh Nam mà hắn chỉ có một suy nghĩ... Quốc sư đại nhân bắn hạ con chim ưng của Thôi Anh Nam, có phải là do nó có vấn đề gì hay không?
Nếu nó có vấn đề gì, chẳng phải đại biểu cho việc... Thôi Anh Nam có vấn đề?!
Theo như lời khai của tên thương nhân kia, hắn đến đây để lấy tiền từ một vị tướng lĩnh của Đông đại doanh. Mà tên đó lại chính là thuộc hạ tâm phúc của Thôi Anh Nam, chẳng lẽ chuyện kia Thôi Anh Nam cũng có tham dự? Hoặc là nói tên tướng lĩnh kia vốn là đang làm việc cho Thôi Anh Nam?
Lý Sùng An càng nghĩ càng cảm thấy mọi chuyện chính là như vậy, nên khi hắn nhìn con chim ưng kia thì sắc mặt càng ngày càng trở nên lạnh lẽo. Không chỉ vậy, kẻ có thể huấn luyện được chim ưng đi săn thì chỉ có người Nhung mà thôi, chẳng lẽ Thôi Anh Nam và người Nhung có quan hệ gì hay sao?
Khi Lý Sùng An vừa cảm thấy mình đã hiểu rõ được mọi chuyện thì Lục Di Ninh lại chuẩn bị nhảy xuống xe ngựa để đi nhặt con chim ưng kia. Con chim này thật lớn a! Không chừng Tần Dục có thể ăn được hai bữa!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

