Beta: Ahkung
Trước đó Tần Dục đã biết được việc phiến quân mua rất nhiều lương thực từ Giang Nam chuyển tới. Thế nhưng thứ giống như lương thực này thì không có ai lại sợ nhiều, mà trong đội quân Tây Bắc này cũng không phải không có con sâu mọt nào… Vì vậy, cuối cùng Tần Dục vẫn cảm thấy lương thảo của quân đội Tây Bắc để cho hắn an bài thì tốt hơn.
Vấn đề lương thảo đối quân đội mà nói luôn là vô cùng nhạy cảm, sau khi Trương Giám nghe Tần Dục nói xong liền lo lắng nhìn về phía hắn, ngập ngừng nói: “Vương gia…”
Nhúng tay vào chuyện lương thảo thì chỉ cần không cẩn thận một chút chính là chọc giận người khác a!
“Vương gia, nếu người lấy đi lương thảo thì sau này chuyện ăn uống của chúng ta ai lo chứ?” Lý Sùng An nhíu mày hỏi lại.
“Về sau cơm canh mỗi ngày ở đây của các ngươi bổn vương nhất định sẽ chuẩn bị đầy đủ.” Tần Dục nói: “Bổn vương muốn can thiệp vào chuyện lương thảo này, tuyệt đối không phải vì muốn xen vào chuyện của người khác mà thật sự là do trong đội quân Tây Bắc của các ngươi đích thực là đang có chuột!”
“Vương gia?” Lý Sùng An kinh ngạc mà nhìn về phía Tần Dục.
“Lúc trước Hà Diệp Đồng cũng đã phát hiện ra dấu vết mà hắn ta để lại, hiện tại ta vẫn chưa thể xác định được rốt cuộc là ai làm mà thôi.” Tần Dục nói xong liền quay đầu nhìn về phía sau hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

