Lại nói, sau khi Trương Giám quyết định đưa vài nữ nhân đến cho Tần Dục, hắn liền chọn lựa vô cùng cẩn thận.
Không xinh đẹp không được, không sạch sẽ không được, không tự nguyện cũng không được... Cuối cùng, từ đám nha hoàn quý phủ của mình cùng nữ tử bình dân chỉ tuyển ra được bốn người.
Bốn nữ nhân này trước kia sống không được tốt lắm, tất cả đều thật lòng muốn được sống những ngày tháng tốt đẹp cùng Tần Dục, còn về phần Tần Dục là một phế nhân không thể có con nối dòng, các nàng không quan tâm.
Đặc biệt là vị cô nương có mỹ mạo xinh đẹp nhất trong bốn vị kia, nàng xuất thân từ gia đình nông dân bình thường, tuy rằng có phụ mẫu cùng vài vị ca ca tẩu tẩu sủng ái, từ nhỏ không phải làm việc gì, thậm chí phụ mẫu còn lo lắng dung mạo của nàng sẽ khiến kẻ khác thèm muốn nên không cho nàng ra khỏi cửa, nhưng cuộc sống của nàng rất khổ. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ được ăn bữa cơm no, càng khỏi bàn đến gà vịt thịt cá.
Trương Giám tìm đến nàng, sau vài ngày cho nàng ăn ngon uống say, nàng liền một lòng muốn được ở lại sống ngày tháng tốt đẹp.
Không cần nói điều gì khác, chỉ cần mỗi ngày cho nàng ấy chút thịt. Dù Tần Dục có là lão tử bảy mươi tuổi đi nữa, nàng cũng sẽ khăng khăng một mực đòi ở lại.
Nữ nhân đó nói xong, ba người còn lại gật gật đầu, không ngờ đúng lúc đó, một giọng nói đột nhiên truyền tới: "Tần Dục sẽ không đối xử tốt với các ngươi đâu!"
Cùng với giọng nói kia, một nữ tử xinh đẹp mặc nam trang xuất hiện trước mặt bọn họ.
Lục Di Ninh không thích giao tiếp với ai khác ngoài Tần Dục, cũng không thích nói chuyện, nhưng bây giờ trên người nàng đang mặc nguyên bộ đồ quốc sư, nàng sẵn sàng nói chuyện một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)