Ngày thường Lục Dao không thiếu lần ban thưởng đồ vật cho nàng ấy, Vân Hương là người biết ơn, thỉnh thoảng cũng sẽ mang về một ít đồ ăn, tuy không quý giá, nhưng lại là cả một tấm lòng. Vân Hương cẩn thận đặt hộp điểm tâm lên bàn, thấy cô nương rất vui mừng, đáy mắt cũng ánh lên ý cười: “Vừa hay đi ngang qua nên tiện mua, cô nương ăn lúc nóng đi, bánh vừa mới hấp xong.”
Lục Dao vẫy tay với mọi người, cười tươi rạng rỡ:“Tới đây, tới đây, cùng ăn nào. Nói trước nhé, mỗi người chỉ được ăn một miếng, ba miếng còn lại đều là của ta.” Ra dáng một kẻ giữ đồ ăn.
Hề Hương liên tục gật đầu, nước miếng sắp chảy cả ra, mắt tha thiết nhìn Lục Dao, “Cô nương mau ăn đi.”
Vân Hương bật cười.
Lục Dao dẫn đầu cầm một miếng, từng miếng bánh hấp được xếp rất ngay ngắn, nhìn đã khiến người ta thèm. Bỏ vào miệng thì mềm mịn, vị ngọt ngào, hương vị vô cùng ngon. Thấy nàng cắn một miếng, Hề Hương cũng không chờ được mà vội cầm một miếng. Hai người ăn say sưa, hai khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hạnh phúc.
“Sao lại đắt như vậy?”
Lục Dao nhớ rằng một tòa nhà không tồi cũng chỉ có giá năm trăm lượng bạc, một cửa hàng sao lại đắt đến thế? Nàng vừa mới còn cảm thấy mình rất có tiền, nghĩ đến còn phải tốn bạc mời người, mua các loại hương liệu, cùng với tòa nhà để chế tác hương, nàng không khỏi có chút nhụt chí. Tính toán như vậy, số bạc trong tay vẫn còn hơi eo hẹp.
Lục Dao thở ngắn than dài, buồn rầu không thôi, chẳng lẽ lại đi bán trang sức sao, đã bán năm món rồi, bán nữa thì thiếu đi nhiều như vậy, rất dễ bị bại lộ. Lục Dao không muốn bị Tưởng thị phát hiện. Nghĩ đến của hồi môn của mẹ nàng có không ít cửa hàng, Lục Dao trong lòng ngứa ngáy, rất muốn xin bà một gian, nhưng cũng chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Hay là tìm người hợp tác mở chung? Các tỷ muội trong nhà đã bị nàng loại trừ đầu tiên. Việc này cần phải giấu người nhà mới được. Thật ra Lục Dao có hai người bạn thân quan hệ rất tốt. Một là đích trưởng nữ của An Thuận Hầu phủ, An Hân. Một là cháu gái út của Trịnh các lão, Lâm Nguyệt Đồng. Hay là kéo các nàng nhập bọn?
Mấy người cữu cữu của Lâm Nguyệt Đồng chính là thương nhân. Nếu nàng ấy có thể gia nhập, không chỉ có vốn, mà còn có đường nhập hàng, quả thực là một công đôi việc. Mắt Lục Dao sáng rực lên. Mới vừa có ý niệm này, Trúc Hương liền đi vào, “Thưa cô nương, Lâm cô nương và An cô nương nghe nói người bị rơi xuống nước nên đến thăm người, hiện đang chờ ở đại sảnh.”
“Còn thông báo làm gì, mau mời các nàng ấy vào đây. Thôi, ta tự mình qua đó đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










