Thỉnh an xong, mọi người liền rời đi. Lão thái thái cố ý giữ Lục Dao và mấy vị tỷ muội lại cùng ăn cơm ở Tường Mộc Đường.
Tường Mộc Đường hiếm khi náo nhiệt như vậy, trên mặt lão thái thái luôn treo nụ cười.
Thấy Lục Dao thân thể vẫn còn hơi yếu, lão thái thái lại cho phép nàng nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa. Lục Dao vui mừng khôn xiết, tính toán ngày mai sẽ ra ngoài một chuyến, bán đi mấy món trang sức.
Nàng muốn ra ngoài tự nhiên phải báo cho Tưởng thị một tiếng.
Buổi tối cùng nhau ăn cơm, Lục Dao liền nói với Tưởng thị, nàng lấy cớ là muốn đi chọn quà sinh nhật cho tổ mẫu. Thật ra quà sinh nhật của tổ mẫu nàng đã chuẩn bị xong từ sớm, chẳng qua là muốn cho tổ mẫu một bất ngờ, nên mới luôn giấu, ngay cả Tưởng thị cũng không nói.
“Thân thể vừa mới khỏe, đã nghĩ đến chuyện chạy ra ngoài?” Tưởng thị khẽ nhíu mày.
“Nương, con thật sự không sao mà. Cứ ở nhà mãi buồn chán lắm, nương không sợ con buồn đến sinh bệnh sao. Con chỉ muốn đến Trân Châu Phường dạo một vòng thôi, nếu trong tiệm không có đồ tốt con sẽ về ngay, được không?”
Tưởng thị không muốn mềm lòng.
“Nương, nương cho con đi đi mà.” Lục Dao ôm lấy cánh tay bà không ngừng lắc, Tưởng thị bị lắc đến hơi chóng mặt.
“Để nương nghĩ đã.”
Thấy bà có vẻ xiêu lòng, Lục Dao càng làm nũng hơn.
Tưởng thị trước nay luôn thương nàng, không bao lâu liền thỏa hiệp, “Một canh giờ phải trở về.”
Lục Dao hôn lên má bà một cái, cười hì hì nói: “Con biết nương là tốt nhất mà.”
Tưởng thị đẩy nhẹ đầu nàng, “Lớn từng này rồi mà còn không đứng đắn.”
“Lớn nữa thì cũng là nữ nhi của nương mà.” Nói xong Lục Dao liền hưng phấn chạy về phòng mình, “Con còn có việc, về phòng trước đây, hôm khác lại trò chuyện với nương.”
Chạy nhanh như vậy, đâu còn dáng vẻ yếu ớt nữa?
Tưởng thị chỉ muốn lập tức lôi nàng đến chỗ phu tử.
Lục Dao trở về phòng, liền lấy ra vài món trang sức mình không thích lắm. Trong đó có hai món là bộ diêu mạ vàng xuyên hoa diễn châu và trâm bạc điểm thúy nạm châu hình thảo trùng, đều là sản phẩm của Trân Châu Phường, đều là những món trang sức thịnh hành nhất năm kia, mỗi bộ đều đáng giá nghìn vàng.
Lục Dao cũng biết rõ bây giờ muốn bán đi, tự nhiên sẽ bị mất giá. Nàng cũng không có cách nào tốt hơn. Nàng chọn xong liền bảo Vân Hương cất riêng đi.
“Cô nương đây là muốn làm gì?”
Sau này muốn chế hương bán lấy tiền, rất nhiều việc đều phải tự tay làm, chắc chắn không thể giấu được người bên cạnh. Lục Dao nói thẳng: “Mang đi bán.”
Vân Hương sững người, nghĩ đến sinh nhật lão thái thái nàng đã tốn không ít tiền, Vân Hương chỉ cho là nàng thiếu tiền, “Cô nương có thiếu tiền nữa thì cũng không thể bán trang sức được, những thứ này sau này đều là của hồi môn của cô nương.”
Lục Dao không để tâm mà xua tay, “Để đó cũng là để đó, ta cũng đeo không hết, thay vì cho Ngụy Tuyết Hinh chi bằng bán đi đổi lấy tiền.”
Nghe xong lời này, mắt Vân Hương khẽ động.
Nàng vốn dĩ không thích Ngụy Tuyết Hinh, cảm thấy nàng ta tuổi còn nhỏ mà đã quá nhiều tâm cơ. Trước đây khi Lục Dao thường xuyên tặng đồ cho Ngụy Tuyết Hinh, Vân Hương đã khuyên nàng, bây giờ thấy cô nương cuối cùng cũng nghĩ thông, nàng không những không ngăn cản nữa, mà đáy mắt còn lộ vẻ vui mừng.
Lục Dao nhìn thấy thần sắc của nàng, dặn dò: “Việc này không được tiết lộ cho ai biết, nghe chưa?”
Vân Hương gật đầu, “Cô nương cần dùng tiền sao? Nếu không đủ, chỗ nô tỳ vẫn còn một ít.”
“Lão phu nhân và phu nhân thương người như vậy, chẳng lẽ lại để người thiếu ăn thiếu mặc sao? Sao cô nương đột nhiên lại muốn mở cửa hiệu?”
Đại Hạ tuy không kỳ thị thương nhân, nhưng cũng không có tiểu thư khuê các nào lại đi mở cửa hiệu. Vân Hương dù có điềm tĩnh, cũng bị nàng dọa cho một phen.
“Việc này ngươi biết là được, ta đã quyết định rồi. Nếu các ngươi còn xem ta là chủ tử, thì hãy nghe lời ta, không được nghi ngờ.” Thấy thái độ nàng kiên quyết, Vân Hương không dám khuyên nữa.
Lục Dao sở dĩ có ham muốn kiếm tiền mãnh liệt như vậy, chẳng qua là vì đã thấy cuộc sống khổ sở của biểu muội sau khi thành thân, bị dọa sợ rồi.
Đời trước, Tưởng Tĩnh Thư tuy gả cho một Thám hoa lang, nhưng nhân phẩm của hắn lại tầm thường, còn là một kẻ nghèo kiết xác. Cuộc hôn nhân này cũng là do hắn tính kế mà có được, chính là nhắm vào tính cách dịu ngoan, dễ bắt nạt của nàng ấy. Sau khi dọn đến kinh thành, hắn ngay cả một phủ đệ cũng mua không nổi. Tưởng Tĩnh Thần tuy đã giúp đỡ không ít, nhưng lại không biết họ rốt cuộc nghèo đến mức nào.
Thành thân không bao lâu, hắn đã moi sạch của hồi môn của Tưởng Tĩnh Thư. Vì sợ tốn tiền, mùa đông trong phòng ngay cả lò sưởi cũng không nỡ đốt, tay biểu muội toàn là vết nứt nẻ. Mỗi lần hồi tưởng lại cảnh tượng đó, Lục Dao lại cảm thấy chua xót.
Đời này, nàng nhất định phải kiếm thật nhiều tiền.
Trên người không có bạc, cái gì cũng phải tính toán, Ngụy Tuyết Hinh chẳng phải cũng vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

