Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Phỉ vẫn luôn đối xử tốt với nàng, vậy mà nàng lại vì không thích Lục Dung mà cũng không thân thiết với Lục Phỉ.
Mâu thuẫn giữa nàng và Lục Dung cũng ngày một lớn, hễ cùng xuất hiện là thường xuyên cãi vã đến mức không vui mà tan. Ở nhà mình cãi nhau thì thôi, có hai lần còn để người ngoài nhìn thấy chê cười, lão thái thái vì chuyện này mà không ít lần đau đầu. Thế nhưng nàng và Lục Dung ai cũng bướng bỉnh, bảo một trong hai người cúi đầu nhận lỗi quả thực còn khó hơn lên trời.
Chỉ là chút xích mích nhỏ, mà lại cãi nhau thành ra như vậy, thật sự có đáng không?
Lục Dao không muốn tiếp tục tranh cãi với nàng ta nữa, nhưng cũng không muốn dung túng nàng ta, nàng cong môi, nhẹ nhàng nói: “Phỉ tỷ tỷ có tấm lòng nhân hậu mới đối xử công bằng với tất cả mọi người, chúng muội đều ghi nhớ lòng tốt của tỷ ấy. Cớ sao muội là muội muội ruột mà lại không thông cảm cho tỷ ấy?”
...
Hai ngày tiếp theo, Lục Dao vẫn luôn ở lại Trúc Lâm Hiên dưỡng bệnh. Lão thái thái đặc biệt cho phép nàng không cần đến thỉnh an. Mỗi ngày nàng đều ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, không cần đọc sách cũng chẳng cần học nữ công, quả thực không thể thảnh thơi hơn.
Lục Dao thật ra cũng không phải hoàn toàn nhàn rỗi. Hai ngày này nàng vẫn luôn suy nghĩ về việc kinh doanh, tính toán phải nhanh chóng đưa vào kế hoạch. Tuy trong tay không có nhiều tiền bạc, nhưng nàng lại có không ít trang sức, tùy tiện lấy một món ra cũng có thể bán được không ít bạc. Lục Dao cảm thấy thay vì cho không Ngụy Tuyết Hinh, chi bằng bán đi vài món để sớm mở một cửa hiệu. Nàng đã nghĩ xong sẽ bán thứ gì rồi.
Ai cũng biết Lục Dao vẽ tranh rất đẹp, nhưng thực ra so với vẽ tranh, nàng càng yêu thích việc điều chế hương liệu hơn. Tuổi còn nhỏ đã luyện được bản lĩnh ngửi hương biết người. Lớn lên, hương do nàng điều chế không chỉ có màu sắc đẹp, mà mùi hương lại càng thấm sâu vào lòng người. Đặc biệt là trong hai năm ở Tưởng phủ, hương do nàng điều chế ngay cả một vài lão sư phụ cũng phải tự than không bằng, không ít quý nữ tìm đến nàng để xin.
Việc này Lục Dao vẫn giấu Tưởng thị. Tiểu thư khuê các chân chính, nào có ai chuyên đi nghiên cứu thứ này. Bị Tưởng thị biết được, khó tránh khỏi sẽ bị quở trách.
Thật ra, đương thời rất thịnh hành việc điều chế hương liệu, không ít quý nữ trong nhà đều mời sư phó chuyên môn đến dạy. Trấn Bắc Hầu phủ cũng là hầu phủ bậc nhất, tự nhiên cũng có mời. Bất quá, điều chế hương liệu chỉ được xem là một thú vui tao nhã, nếu thật sự xem nó như một bản lĩnh, thì chỉ bị người đời chê cười.
Lục Dao vì yêu thích môn học này, nên là người học chăm chỉ nhất, chỉ sau Lục Phỉ. Nàng cũng có thiên phú về việc này, khi người khác chỉ có thể nhận ra ba loại hương vị, thì nàng đã phân biệt được bảy loại. Có thiên phú mà không tận dụng mới là ngốc.
Cho nên đời này, Lục Dao muốn mở một cửa hiệu hương liệu. Đời trước những vị quý nữ kia đã thích vô cùng, nàng không tin là không có ai mua. Nói đi cũng phải nói lại, muốn mở cửa hiệu thì trước hết phải có đủ vốn đã.
Đang lúc nàng ủ rũ mày chau, Vân Hương bước vào, “Cô nương, hôm nay người vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải đến thỉnh an lão phu nhân, phải dậy sớm.”
Lục Dao thở dài, gật đầu, “Được rồi.”
Các nha hoàn lần lượt bước vào, một người bưng nước ấm vừa múc, một người cầm cao dầu rửa mặt, còn một người cầm khăn vải sạch.
Lục Dao thích tự mình rửa mặt, liền lấy cao dầu rồi cẩn thận rửa sạch. Rửa mặt xong, nàng ngồi trước bàn trang điểm kiên nhẫn lau mặt. Cao hương trong tay nàng là do chính nàng dùng dầu vừng, hương liệu cùng với hoa tươi pha chế mà thành, trong đó cho nhiều nhất là hoa tường vi. Thoa lên mặt, một mùi hương tường vi thoang thoảng xộc vào mũi, dễ chịu vô cùng.
Nàng nhắm mắt lại, khoan khoái hít một hơi. Vân Hương đứng dậy thu dọn cao hương, mắt không khỏi dừng lại trên khuôn mặt nghiêng của Lục Dao, chỉ cảm thấy cô nương nhà mình càng lớn càng xinh đẹp, ngay cả làn da cũng mịn màng hơn người khác.
Khó trách ánh mắt biểu thiếu gia dừng trên người nàng ngày càng không dời đi được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







