Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Độc sủng kiều thê Chương 1: Trọng Sinh Trở Về

Cài Đặt

Chương 1: Trọng Sinh Trở Về

Lục Dao cũng không ngờ rằng, mình lại chết khi tuổi đời còn trẻ như vậy.

Nàng chỉ mới mười tám tuổi, vừa thành thân được hai năm, thế mà lại bị kẻ khác lập mưu đẩy xuống hồ. Nàng muốn kêu cứu, nhưng dòng nước lạnh buốt thấu xương đã ngập quá mũi miệng, nhấn chìm nàng trong phút chốc.

Tiết trời đông giá rét, nước hồ lạnh buốt, chẳng mấy chốc tay chân nàng đã đông cứng lại. Vào khoảnh khắc nhắm mắt, nàng thoáng thấy nụ cười như có như không nơi khóe miệng Ngụy Tuyết Hinh. Lục Dao không còn sức để nghĩ ngợi gì thêm, cứ thế chìm dần xuống. Cảm giác sặc nước chẳng hề dễ chịu, mọi thứ xung quanh dần trở nên mơ hồ.

Trong cơn mê man, nàng phảng phất nghe thấy tiếng kêu cứu hoảng hốt thất thố của Ngụy Tuyết Hinh.

Nếu thật sự muốn cứu nàng, sao lại đợi đến tận bây giờ?

Đáy mắt Lục Dao ánh lên một tia tự giễu, hận bản thân không biết nhìn người, cũng hận mình đã nghe lời phiến diện. Uổng cho nàng một lòng xem Ngụy Tuyết Hinh là tỷ muội tốt, kết quả người ta lại muốn lấy mạng mình.

Nhìn lại cả đời này của nàng, thật đúng là nực cười đến cùng cực.

Nàng xuất thân từ phủ Trấn Bắc Hầu, là đích nữ duy nhất của tam phòng, giữa các quý nữ ở kinh thành luôn là người được chúng tinh củng nguyệt. Trước khi thành thân, nàng là một tiểu cô nương lớn lên trong nhung lụa, lại gả cho đích trưởng tử của phủ Quy Ninh Hầu, cũng là biểu ca ruột của nàng, khiến bao kẻ phải ghen tị.

*Chúng tinh củng nguyệt: chỉ một sự vật, sự việc hoặc một người nào đó ở vị trí trung tâm, được tất cả những người khác vây quanh ủng hộ, tôn vinh, ngưỡng mộ và quy thuận

Thế nhưng giờ đây nàng sắp chết, và chẳng ai biết được, điều nàng hối hận nhất chính là đã gả cho biểu ca.

Năm Vĩnh Hòa thứ bảy.

Bên ngoài mưa gió bão bùng, gió rít từng cơn, cành cây chao đảo trông vô cùng âm u. Rõ ràng là giữa trưa mà trời đất tối sầm lại đến đáng sợ. Trong Trúc Lâm Hiên, không khí cũng nặng nề ngột ngạt, khiến người ta không hiểu sao thấy khó thở, chỉ vì Tưởng thị trước nay vốn ôn hòa cũng đang nổi giận.

Đám nha hoàn, ma ma quỳ rạp đầy đất. Bọn họ biết rõ trong lòng, nếu Tam cô nương không qua khỏi, e rằng các nàng cũng khó thoát khỏi cái chết. Nỗi sợ hãi lo lắng bao trùm lấy tâm trí, nhưng không một ai dám mở miệng cầu xin. Nghe xong lời đại phu, có kẻ nhát gan đã bật khóc, nhưng lại không dám phát ra tiếng, chỉ biết lấy tay bịt chặt miệng.

Triệu ma ma khẽ liếc nhìn bọn họ một cái, thở dài. Bà nén lại sự nóng ruột trong lòng, nhưng tâm trí lại hoàn toàn đặt trên người Tưởng thị. Tưởng thị đã khóc mấy lần, đôi mắt như được nước gột rửa, đong đầy bi thương. Nghĩ đến lời đại phu nói: “Nếu đêm nay không qua khỏi, e rằng...”, lòng bà lại đau như dao cắt.

Dao Dao của bà mới mười bốn tuổi, sao có thể không qua khỏi được chứ? Nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của con gái, lòng Tưởng thị như bị dao cứa, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuống.

Bà chỉ có một đứa con gái này, ngày thường đều đặt trên đầu quả tim mà thương yêu, chỉ sợ con đau đầu nhức óc một chút. Ai ngờ lại bất cẩn ngã xuống nước, sốt cao liền hai ngày không hạ, sắc mặt cũng trắng bệch đến đáng sợ.

Tưởng thị sợ hãi vô cùng, chỉ sợ con gái sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

Cả Trúc Lâm Hiên chìm trong bi thương, đến cả Lão thái thái cũng bị kinh động. Nghe đám nha hoàn bẩm báo, Lão thái thái sợ tới mức suýt ngất đi. Bình thường bà thương Lục Dao nhất, nếu con bé thật sự ra đi, thì chẳng khác nào lấy đi nửa cái mạng của bà. Nhị phu nhân ngày thường vẫn hận bà thiên vị, lúc này thấy bà đau buồn như vậy, trong lòng cũng không khỏi có chút đồng cảm.

“Nương, Dao nha đầu trước nay là đứa có phúc, người tốt ắt có trời phù hộ, con bé chắc chắn sẽ không sao đâu.”

Lão thái thái không muốn nghe bà ta nói nhiều, bà vịn vào giường nhỏ, vẫy tay gọi Trúc Tâm, muốn tự mình sang xem Lục Dao. Bên ngoài mưa to gió lớn, dù che cũng không vững, bà lại có tuổi, đám nha hoàn tất nhiên không dám mạo hiểm, ai nấy đều lộ vẻ khó xử. Lỗ ma ma khuyên can thế nào cũng không được. May thay đúng lúc này, Trúc Lâm Hiên lại truyền đến tin tốt, nói Lục Dao đã tỉnh lại.

Lão thái thái lẩm nhẩm một câu “trời xanh phù hộ”, đôi mắt tinh anh lấp lánh ánh nước, nhất thời mừng đến phát khóc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc