Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đọc quá nhiều truyện ngôn tình, tôi đã "tẩu hỏa nhập ma" Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Đêm hôm qua, sau khi đọc xong quyển tiểu thuyết thanh xuân học đường ngọt ngào tôi liền nằm mơ thấy bản thân thực chất là vai phụ trong đó. Theo nguyên tác tôi ngang ngược vô lại, không coi ai ra gì lại si mê nam chính như ruồi mê mật, hận không thể hóa thành keo dán chuột dính cứng ngắc với anh một chỗ. Vì thế mà đã đắc tội không ít người, tiếng xấu phải nói là vang xa muôn đời.

Tôi xòe lòng bàn tay ra, mắng chửi nữ chính gập một ngón, bắt nạt nữ chính gập một ngón, dẫn đầu cô lập nữ chính gập một ngón, gây chuyện rồi đổ lỗi nữ chính lại gập một ngón, tỏ vẻ trà xanh làm nam nữ chính hiểu lầm... Được rồi, đã hết tay. Đành chuyển sang chân vậy. Tính toán một hồi, tôi nhận ra rằng nếu còn ngu muội chạy theo nguyên tác nhất định sẽ không toàn thây, phải mau cảm ơn ông trời đã cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời này, tôi nhất định sẽ không uổng phí.

Nhìn nhận lại tình hình thì bây giờ cốt truyện sắp bắt đầu, buổi khai giảng hôm nay chính là nguồn cơn mọi việc. Nếu giải quyết từ gốc rễ vấn đề sẽ chỉ là bài toán cấp Một. Mau mau tiến lên. À trước khi ra khỏi nhà tôi còn không quên thắp hương khấn vái ông bà cho tôi thuận buồm xuôi gió sớm ngày trở về với chánh đạo.

Vì nhà cách trường khoảng mười phút đi bộ, cũng xem như gần nên tôi đành xách cặp lon ton đi học. Phải rồi nam chính bộ truyện này là con nhà người ta trong truyền thuyết, đẹp trai, học giỏi, lạnh lùng trầm tính à là bạn hàng xóm đối diện nhà đây chứ đâu. Chúng tôi chính là thanh mai trúc mã hàng thật giá thật.

Từ thuở mới lọt lòng, tôi và Trần Thanh Mạnh đã gặp nhau, nằm nôi quấn tã cũng đều chung một thương hiệu, đến khi tập đi vẫn nhìn thấy mặt đối phương. Nói hoa mỹ là gắn bó keo sơn, nói trắng ra là nhìn nhau phát ngấy, thấy là phiền.

Lại như mọi năm, chúng tôi vẫn cùng nhau đến trường. Liếc nhìn người bên cạnh một cái, tôi chậc chậc lưỡi, cậu ta cái gì cũng có nhưng đáng tiếc lại khuyết mất nhân cách.

"Mới một ngày không gặp mà lưỡi mày bị tật hả?"

???

Tôi trợn ngược mắt, kìm nén xúc động trong lòng. Cái đồ độc mồm độc miệng, coi chừng tôi cho cậu "thanh thản" bây giờ. Đúng là tức chớt bổn cô nương mà. Tôi im lặng kéo dài khoảng cách, không muốn dính dáng gì tới nam chính đâu.

Ờm xong phần giới thiệu chính là xếp chỗ ngồi. Đây mới chính là phần quan trọng. Giáo viên sẽ cho bốc thăm, những ai muốn ngồi với nhau phải xem duyên có đủ hay không nữa. Nam nữ chính sẽ ngồi với nhau còn tôi... Tôi ngồi với ai nhỉ? Trong mơ tôi chỉ được lướt sơ qua cốt truyện thôi căn bản không nhớ rõ mấy tiểu tiết này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc