Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy người vây xem ngày càng đông, Tống Kim Việt lại đưa tay quệt nước mắt với dáng vẻ trông tủi thân vô cùng.
"Ai mà chẳng biết tôi và Lý Văn Trúc có hôn ước từ nhỏ, thế mà Lục Mạn Mạn dù biết rõ rành rành vẫn lén lút qua lại với anh ta sau lưng tôi."
"Cô ta không chỉ cướp vị hôn phu, cướp công việc của tôi, ép tôi phải thay cô ta xuống nông thôn, mà bây giờ dì còn hắt hết nước bẩn lên người tôi nữa. Dì Thẩm, rốt cuộc dì muốn tôi phải sống sao thì dì mới vừa lòng?"
Chẳng phải chỉ là đóng vai kẻ yếu thôi sao, cái này ai mà chẳng làm được.
Nghe Tống Kim Việt nói vậy, Lục Vệ Quốc giật nảy mình, vội vàng quát lớn: "Câm mồm! Cái đứa con ngỗ nghịch này, mày đang nói hươu nói vượn cái gì đấy!"
Gã ra sức nháy mắt ra hiệu cho Tống Kim Việt, muốn ngăn cô lại. Nhưng ngay giây tiếp theo, Tống Kim Việt đã lia mắt nhìn sang, ánh mắt như muốn nói: "Đừng vội, sắp đến lượt ông rồi."
"Bố, năm xưa mẹ con mới mất được một tháng, bố đã nôn nóng đón ba mẹ con bà ta về nhà họ Tống. Bao năm qua bố luôn thiên vị bọn họ, đối với con thì hở ra là đánh đập chửi mắng, trong khi con mới là máu mủ ruột rà của bố mà."
Lục Vệ Quốc: "?"
Gã đánh đập chửi mắng nó bao giờ??
Bao nhiêu năm nay, gã chỉ tát nó đúng một cái vào cái đêm gã đang nóng máu đó thôi mà!
Không để Lục Vệ Quốc kịp mở miệng phản bác, Tống Kim Việt lại nói tiếp: "Lục Mạn Mạn cướp việc làm, quyến rũ vị hôn phu của con thì bố mặc kệ. Giờ Lục Quang Tông cấu kết với nhân tình dọn sạch sành sanh gia sản nhà họ Tống mà bố vẫn cứ bênh chằm chặp."
"Nếu trong lòng bố chưa từng coi con là con gái ruột, thì được thôi, ngay bây giờ con sẽ đi đăng báo từ mặt, hoàn toàn vạch rõ giới hạn với bố, cắt đứt mọi quan hệ!"
Tống Kim Việt đỏ hoe đôi mắt, nhìn Lục Vệ Quốc với vẻ thất vọng tràn trề, cứ như thể trái tim cô đã bị gã làm cho tổn thương sâu sắc lắm vậy.
Không ngoài dự đoán, nghe xong những lời gan ruột của Tống Kim Việt thì quần chúng nhân dân bắt đầu quay sang phỉ nhổ và lên án Lục Vệ Quốc cùng Thẩm Vũ Nhu.
Cặp đôi trơ trẽn này cuối cùng cũng nếm trải cảm giác phẫn nộ và bất lực khi "tình ngay lý gian", có miệng mà không thể thanh minh.
Họ trừng mắt nhìn Tống Kim Việt đầy hằn học, hận không thể khoét hai cái lỗ trên mặt cô.
Sống chung dưới một mái nhà bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên họ biết Tống Kim Việt lại biết diễn sâu đến thế!
Tống Kim Việt cố tình làm ầm ĩ chuyện cô và Lục Vệ Quốc cắt đứt quan hệ cho ai nấy đều biết, để tránh sau này bị bọn họ làm liên lụy.
Tính toán thời gian thì tờ báo đăng tin từ mặt hôm nay chắc cũng đã phát hành rồi.
Đạt được mục đích, Tống Kim Việt rời khỏi đồn Cảnh sát. Vừa về đến cửa nhà, cô đã nghe thấy tiếng chửi bới oang oang vọng ra.
"Lục Vệ Quốc, cái thằng khốn nạn này, thế mà dám đối xử với con Kim Việt như vậy. Đợi nó vác xác về đây thì tôi nhất định phải đánh gãy chân nó mới hả dạ!"
"Ây da ông nó ơi, ông bớt giận đi nào, ông mới tỉnh lại chưa được mấy ngày, bác sĩ dặn là không được xúc động mạnh mà."
"Bớt giận là bớt thế nào? Không bớt được chút nào hết! Hôm nay mà không xử lý cái thằng chó má Lục Vệ Quốc kia một trận ra trò thì tôi có xuống lỗ cũng không nhắm mắt nổi!"
Nhìn hai bóng người đang đi đi lại lại trong phòng khách, Tống Kim Việt sững sờ chôn chân tại chỗ.
"Ông chú năm, bà thím năm, sao hai người lại đến đây?"
Ông cụ nhỏ thó đang tức tối đi lại trong phòng khách bỗng khựng lại, quay phắt đầu nhìn ra cửa.
"Con bé… con bé Tiểu Việt đấy à?"
Nhìn thiếu nữ duyên dáng yêu kiều đang đứng ở cửa, ông chú năm ngẩn ra một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Việt Việt, con đi đâu thế? Mau lại đây để bà xem có bị thương ở đâu không nào!"
Nhìn thấy Tống Kim Việt, bà thím năm vội buông ông nhà mình ra, sải bước nhanh nhẹn đi về phía cô.
Bà nắm lấy cánh tay Tống Kim Việt, ngắm nghía cô từ đầu đến chân rồi sau đó đau lòng ôm chầm lấy cô vào lòng.
"Con ngoan, con chịu khổ rồi. Đều tại bà không tốt, là bà không chăm sóc tốt cho con."
Tống Kim Việt nghe vậy liền biết chắc bà thím năm đã nghe hàng xóm kể lại chuyện xảy ra ở nhà họ Tống hai ngày nay, cô vỗ nhẹ lưng bà an ủi.
"Bà ơi con không sao mà, người có sao là bốn người nhà Lục Vệ Quốc với Thẩm Vũ Nhu kia kìa, bà đừng lo cho con. Mà đúng rồi, ông tỉnh lại từ bao giờ thế ạ?"
"Tỉnh từ hôm kia, bác sĩ bảo ông ấy phải nằm theo dõi thêm một tuần nữa, nhưng ông ấy không chịu nghe, cứ nằng nặc đòi đến gặp con. Cái ông già cứng đầu này bà không cản nổi, đành phải đưa ông ấy tới đây."
Bà thím năm gạt nước mắt, miệng thì trách móc nhưng ánh mắt nhìn chồng lại chan chứa dịu dàng.
Ba năm trước, ông chú năm bị đột quỵ dẫn đến sống thực vật, mấy bác sĩ đều bảo ông cả đời này chắc chỉ nằm một chỗ như vậy thôi. Nhưng bà thím năm không tin, ngày nào bà cũng túc trực bên cạnh chăm sóc tỉ mỉ, trò chuyện với ông.
Chuỗi ngày lặp đi lặp lại ấy, thấm thoắt đã ba năm trôi qua.
Có lẽ ông trời cảm động trước tấm lòng của bà, ông chú năm hôn mê suốt ba năm thế mà lại thực sự tỉnh lại, ngay cả bác sĩ cũng phải thốt lên rằng đây là kỳ tích.
Ba năm qua, bà thím năm không chỉ ngày ngày chăm sóc chồng mà hễ có thời gian rảnh là lại đến thăm Tống Kim Việt. Tống Kim Việt không muốn bà lớn tuổi rồi mà còn phải chạy đi chạy lại vất vả vì mình, nên đã giao hẹn mỗi tháng sẽ viết thư báo bình an, nhưng lần nào trong thư cô cũng chỉ báo tin vui chứ không kể chuyện buồn.
“Ông chú năm."
Tống Kim Việt đi đến trước mặt ông cụ, khẽ gọi một tiếng.
Ông chú năm hoàn hồn, hốc mắt chợt nóng lên: "Tốt, tốt lắm, mới chớp mắt một cái mà con bé Việt Việt đã lớn thế này rồi. Ông già rồi, mắt mũi kèm nhèm, ban nãy nhìn thấy con mà còn không dám nhận."
Tống Kim Việt phản bác ngay: "Đâu có, phong độ của ông vẫn y hệt năm xưa, chẳng giảm đi chút nào."
"Ha ha ha, chỉ có con bé này là khéo mồm làm ông vui!"
Ông chú năm nghe vậy thì cười sảng khoái, nhưng nụ cười tắt ngấm rất nhanh.
"Ông này, ông không nghe lời gì cả. Bác sĩ bảo ông phải theo dõi thêm bảy ngày nữa, sao ông lại không nghe? Bà chăm sóc ông suốt ba năm trời, khó khăn lắm mới mong được đến ngày ông tỉnh lại, nhỡ ông xảy ra chuyện gì nữa thì chúng con biết làm sao?"
Tống Kim Việt sa sầm mặt, nghiêm túc "giáo huấn" ông cụ một trận ra trò.
Ông chú năm xoa xoa tay cười xòa lấy lòng: "Thì tại ông nằm trên giường suốt ba năm, lâu quá không gặp nên nhớ con mà. Việt Việt đừng giận nhé, ông hứa với con tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu."
Tống Kim Việt không dễ bị dụ như thế, cô hừ mũi: "Ông hứa với con thì có tác dụng gì, ông phải hứa với bà ấy. Ba năm qua bà mới là người vất vả nhất."
"Được được được, bà nó ơi, tôi hứa với bà, sau này tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời bà, bà bảo đi đằng Đông tôi tuyệt đối không dám đi đằng Tây."
Bà thím năm cũng hừ lạnh một tiếng: "Thế còn nghe được."
Nói xong, bà quay sang nhìn Tống Kim Việt, hai bà cháu nhìn nhau cười đầy ăn ý.
Hê hê, nắm thóp được rồi nhé!
"Việt Việt, nói chuyện chính nào. Mấy năm ông hôn mê, có phải thằng cha Lục Vệ Quốc với ba mẹ con mụ kia bắt nạt con không? Đừng sợ, ông đến chống lưng cho con đây!"
Tống Kim Việt còn chưa kịp mở lời thì bên ngoài cửa đã vang lên tiếng gầm gừ giận dữ của Lục Vệ Quốc.
"Tống Kim Việt, cái thứ mất dạy kia, còn không mau cút ra đây cho tao! Ở đồn Cảnh sát mày dám to gan lớn mật cãi lại tao trước mặt bao nhiêu người, người không biết còn tưởng mày là bố tao đấy!"
Tống Kim Việt rời đồn Cảnh sát chưa được bao lâu thì Lục Vệ Quốc và Thẩm Vũ Nhu cũng cụp đuôi chạy trốn khỏi đám đông phẫn nộ.
Cứ nghĩ đến chuyện hôm nay bị Tống Kim Việt hại cho bị người đời phỉ nhổ chỉ trích, cơn giận trong người Lục Vệ Quốc lại bốc lên ngùn ngụt tận đỉnh đầu!
Tống Kim Việt khoanh hai tay trước ngực, lạnh lùng nhìn hai kẻ vừa hằm hằm lao vào cửa, nhàn nhạt đáp:
"Ông đã khăng khăng muốn nhận tôi làm bố, thì tôi cũng đành chịu thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




