Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dốc Hết Gia Sản Theo Chàng Trưởng Quan Lạnh Lùng Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Của Cô Đồng Nghiệp Độc Ác

Cài Đặt

Chương 1: Xuyên Vào Tiểu Thuyết Của Cô Đồng Nghiệp Độc Ác

"Mẹ, con không biết đâu! Con với anh Văn Trúc chính là tâm đầu ý hợp. Anh Văn Trúc đã hứa lần này về sẽ cưới con làm vợ. Trước khi Tống Kim Việt xuống nông thôn thì nhất định phải bắt nó hủy hôn bằng được."

Tại phòng khách nhà họ Tống, Lục Mạn Mạn đang ôm cánh tay Thẩm Vũ Nhu làm nũng.

"Được được được, mẹ hứa với con. Trước khi con bé đó đi, mẹ chắc chắn sẽ bắt nó từ hôn. Người ưu tú như Văn Trúc thì chỉ có Mạn Mạn nhà mình mới xứng đôi thôi."

Thẩm Vũ Nhu cưng chiều vỗ vỗ vai con gái, cười đáp lời.

"Đương nhiên rồi! Anh Văn Trúc là lứa sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục thi tuyển đấy, cộng thêm nhà mình nâng đỡ nữa thì sau này tiền đồ rộng mở vô cùng."

Nghe mẹ khen tình nhân trong mộng của mình thì Lục Mạn Mạn đắc ý hất cằm lên.

Thầy bói đã phán rồi, cô ta sinh ra đã mang mệnh bất phàm, sau này ắt làm nên chuyện lớn. Còn anh Văn Trúc tài năng xuất chúng, hai người họ chính là trời sinh một cặp.

Còn Tống Kim Việt á? Hừ, cái đồ ngực to óc như trái nho, đến xách giày cho anh Văn Trúc cũng không xứng!

Nếu không phải dựa hơi ông ngoại cổ hủ và bà mẹ chết sớm của nó thì mối hôn sự này làm sao đến lượt nó chứ?

"Mẹ, sao con phế vật kia còn chưa xuống? Chỉ còn năm ngày nữa là có danh sách xuống nông thôn rồi, nếu không lấy được suất công việc của nó ngay thì e rằng không kịp mất."

Lục Mạn Mạn cau mày, liếc mắt về phía cầu thang.

Thẩm Vũ Nhu cười khẩy: "Nó tưởng trốn trong phòng là xong chuyện sao? Mạn Mạn yên tâm, mẹ bàn bạc với cha con cả rồi, kiểu gì cũng bắt Tống Kim Việt đi thay con."

Dỗ dành con gái xong, Thẩm Vũ Nhu đứng dậy đi lên tầng hai.

"Kim Việt à, mở cửa ra đi con. Con đã nhịn đói cả ngày rồi, coi chừng hỏng dạ dày đấy. Con mà có mệnh hệ gì thì mẹ biết sống sao đây."

Đứng trước cửa phòng Tống Kim Việt, bà ta khổ sở khuyên can, thay đổi sắc mặt nhanh như chớp, cứ như thể mụ đàn bà thâm độc vừa rồi không phải là mình vậy.

Gọi hai tiếng nhưng bên trong vẫn im ắng. Đáy mắt Thẩm Vũ Nhu thoáng hiện lên vẻ khó chịu, bà ta giơ tay gõ cửa.

"Kim Việt, mẹ xin con đấy, mở cửa ra đi. Mẹ biết cha đánh con làm con giận, nhưng giận dỗi thì cũng đừng hành hạ thân xác mình chứ. Ngoan nào, ra ăn chút gì đi con."

Nghe tiếng gọi ỉ ôi ngoài cửa, Tống Kim Việt đang nằm trên giường hờn dỗi bỗng bật dậy.

Cái quái gì thế này??

Không phải cô vừa bị ngã trong phòng ngủ sao? Sao lại ở đây?

Tống Kim Việt ngơ ngác nhìn quanh quất. Cảm giác quen thuộc ập đến khiến cô chết sững.

Cô đây là… xuyên sách rồi?

Xuyên vào cuốn tiểu thuyết “Đại Viện Kiều Kiều: Một Thai Ba Bảo Được Nhà Chồng Cưng Chiều Tận Trời” do con đồng nghiệp Lục Mạn Mạn viết?

Lại còn biến thành nữ phụ pháo hôi ngực to mà không có não?!

Tống Kim Việt nghiến răng, nắm đấm cứng lại!

Cô và Lục Mạn Mạn đều là sinh viên y khoa và cùng vào bệnh viện làm việc. Vì trạc tuổi nhau nên nhanh chóng kết bạn.

Nhà Lục Mạn Mạn nghèo, chi tiêu tằn tiện, ngày nào cũng ăn mì gói gặm màn thầu, ở trong căn phòng trọ ghép rộng vỏn vẹn 5 mét vuông. Đã thế phòng còn ở tầng áp mái nên trời mưa là dột tứ tung khiến cuộc sống vô cùng chật vật.

Biết chuyện, Tống Kim Việt trượng nghĩa ra tay đón Lục Mạn Mạn về biệt thự của mình ở. Chẳng những miễn tiền nhà, mà chuyện ăn uống hằng ngày cô cũng bao trọn gói. Đi dạo phố thấy quần áo túi xách hợp với Lục Mạn Mạn thì cô cũng mua tặng.

Cô đối xử với Lục Mạn Mạn chẳng khác nào chị em ruột thịt, dốc hết ruột gan ra mà chơi.

Nuôi con chó lâu ngày nó còn biết giữ nhà báo ơn chủ, đằng này Lục Mạn Mạn đúng là thứ sói mắt trắng nuôi mãi không quen.

Tống Kim Việt là tiến sĩ du học về nước, năng lực làm việc xuất sắc, ai cũng phải công nhận. Chỉ mất 5 năm cô đã leo lên vị trí chủ nhiệm khoa trở thành chủ nhiệm trẻ nhất bệnh viện.

Gia thế tốt, bản thân lại giỏi giang nên cô đã trở thành tấm gương cho bao người noi theo.

Ngờ đâu điều này lại chọc điên lòng ghen tị của Lục Mạn Mạn.

Tại sao Tống Kim Việt sinh ra đã ở vạch đích, còn cô ta lại xuất thân bần hàn? Rõ ràng cùng vào bệnh viện một lượt, dựa vào đâu Tống Kim Việt 5 năm đã làm chủ nhiệm, còn cô ta đến cái chức bác sĩ điều trị chính cũng không với tới?

Cô ta thua kém Tống Kim Việt chỗ nào chứ?

Sự ghen ghét và không cam lòng nảy nở trong lòng Lục Mạn Mạn khiến tâm địa cô ta trở nên đen tối. Cô ta dùng nick ảo lên mạng bịa đặt, rêu rao rằng Tống Kim Việt dựa hơi gia đình mới có ghế chủ nhiệm, mắng cô tài đức không xứng, bôi nhọ đủ đường.

Chưa hả dạ, ả còn viết cả cô và mình vào cùng một cuốn tiểu thuyết.

Trong truyện, Lục Mạn Mạn là chị kế của Tống Kim Việt, bắt tay với mẹ ruột lừa gạt cô giao lại công việc và thay ả về quê chịu khổ.

Tống Kim Việt đường đường là tiểu thư nhà tư bản, vai không thể gánh tay không thể xách nên khi về nông thôn thì làm gì có kết cục tốt đẹp.

Chẳng những bị dân làng chửi bới đánh đập mà cô còn bị lão già ế vợ làm nhục, cuối cùng thì chịu cảnh đói khát rồi chết cóng trong chuồng bò. Thi thể bị cuốn vội trong manh chiếu rách nát vứt ra núi hoang, kết thúc một kiếp người thê thảm.

Ngược lại, nữ chính Lục Mạn Mạn thì số hưởng hết phần thiên hạ.

Trên đường trốn sang Hương Cảng thì ả cứu được một vị đại lão và được nhận làm con nuôi. Nhờ khối tài sản của nhà họ Tống và sự bảo kê của cha nuôi nên ả làm mưa làm gió ở Hương Cảng và trở thành nữ tỷ phú duy nhất trên bảng xếp hạng của Long Quốc. Sau khi kết hôn lại càng viên mãn, đẻ một lèo ba đứa con, được nhà chồng cưng như trứng mỏng.

Cuốn tiểu thuyết này là do Tống Kim Việt vô tình bấm vào lúc rảnh rỗi. Thấy trùng tên mình và Lục Mạn Mạn nên cô tò mò đọc thử, ai ngờ càng đọc càng câm nín.

Nhìn nội dung này, dùng đầu ngón chân cô cũng biết ai là tác giả!

Đang định đi tìm Lục Mạn Mạn ba mặt một lời thì trượt chân ngã, mở mắt ra đã thấy xuyên vào sách, thành nữ phụ pháo hôi lấy nguyên mẫu từ chính mình…

Rầm rầm rầm!

"Tống Kim Việt, mẹ gọi mày đấy, điếc rồi hả? Lớn đầu rồi còn để mẹ phải lo lắng, mày muốn mẹ kiệt sức mới vừa lòng hả?"

Lục Mạn Mạn đi tới trước cửa phòng, đập cửa rầm rầm đầy vẻ mất kiên nhẫn.

"Mẹ, kệ xác nó đi. Tối qua nếu không phải mẹ cản thì đâu chỉ dừng lại ở một cái tát vào mặt. Cuối cùng nó có biết điều đâu, đúng là làm ơn mắc oán."

Thẩm Vũ Nhu ôm ngực, vẻ mặt đau khổ: "Mạn Mạn, đừng nói thế. Kim Việt là em con, con gái ai chẳng có lúc dở chứng. Mình phải bao dung cho em nó. Tuy Kim Việt không phải do mẹ đẻ ra, nhưng trong lòng mẹ, nó chính là con ruột. Đánh con đau lòng mẹ."

"Mẹ, thế mà gọi là dở chứng à? Bình thường nó cãi mẹ chem chẻm thì thôi đi, giờ nó còn chẳng coi cha ra gì nữa kìa. Còn chiều nó nữa thì có ngày nó lật tung cái nhà này lên mất."

Hai mẹ con kẻ tung người hứng, giả tạo hết chỗ nói.

Thế mà Lục Vệ Quốc lại tin sái cổ mới chết.

Nghe cuộc đối thoại của hai mẹ con, Lục Vệ Quốc đang đi lên cầu thang, mặt mũi tối sầm lại.

"Mạn Mạn nói đúng đấy, cái thứ con cái mất dạy này, hôm nay tao không dạy dỗ lại nó thì không xong!"

Ông ta sầm sập lao lên tầng hai, quát tháo ầm ĩ trước cửa phòng: "Tống Kim Việt, nghịch nữ kia, cút ra đây ngay! Hôm nay tao không uốn nắn lại mày thì tao không mang họ Lục!"

Dứt lời, ông ta gạt phăng sự can ngăn của Thẩm Vũ Nhu, giơ chân định đạp cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc