Tuần này việc thí nghiệm của cậu rất bận, thiết bị chiết xuất thành phần hữu cơ không thể thiếu người trông coi. Cậu không yên tâm để người khác canh hộ nên lúc nào cũng đến muộn. Bốn ngày rồi, đã bốn ngày rồi! Ròng rã bốn ngày trời cậu đều lỡ mất món mì lạnh nướng!
Phan Hàng định thương lượng với người đứng trước một chút, nhưng đối phương rõ ràng không có ý định đó, vừa nhận được đồ ăn là lập tiếp chuồn thẳng.
Trì An An nhìn Phan Hàng với vẻ mặt tội nghiệp, nhận ra cậu chính là vị khách hôm qua vừa gào thở ba ngày liền không mua được mì lạnh nướng. Cô cúi người lấy hộp đùi gà tỏi kho từ trong chiếc thùng bên dưới ra.
Xe đẩy này của cô mới bán được hai tuần mà vị khách này đã phải về tay không mất không bốn ngày... Nghĩ lại cũng thấy tội nghiệp cho cậu.
"Tối qua tôi làm đồ kho hơi nhiều, nếu cậu không ngại thì ăn thử cái này xem."
Phan Hàng nhìn sang chiếc hộp. Trên nắp hộp đọng vài giọt hơi nước li ti, nhưng vẫn có thể thấy rõ đùi gà bên trong, màu sắc sau khi kho trông vô cùng hấp dẫn.
Bà chủ làm mì lạnh nướng ngon như thế, làm món khác chắc chắn cũng không tệ. Cậu gật đầu không chút do dự: "Dạ dạ dạ, cái này bao nhiêu tiền thế chị?"
Chưa đợi Trì An An trả lời, hai người xếp hàng cùng nhưng không mua được cũng vội vàng hỏi: "Còn không ạ? Tôi cũng muốn mua."
Trì An An lại lấy thêm hai hộp nữa ra, mỉm cười nói: "Có chứ. Không lấy tiền đâu, đều là tặng không cả."
Với lại nghĩ kỹ thì giờ dọn hàng của người ta vốn dĩ cố định, là do mấy ngày nay cậu không kịp qua mua, đâu thể trút hết bực dọc lên đầu bà chủ được.
Cậu tự kiểm điểm, cậu nhận lỗi!
Phan Hàng xách túi đồ, hớn hở đi mua đại một phần cơm bình dân ở gần đó rồi mang đến tòa nhà thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm cấm ăn uống là quy định bắt buộc, nhưng cứ cách hai phòng thí nghiệm lại có một phòng chuẩn bị, họ có thể giải quyết bữa trưa ở đó.
Phan Hàng dọn dẹp báo cáo thí nghiệm trên bàn, mở nắp hộp cơm và đồ kho ra. Một đàn chị bên cạnh đang định đi vào phòng thí nghiệm liếc nhìn cậu một cái rồi hỏi: "Sao giờ này mới ăn cơm thế?"
"Thành phần đang làm nhỏ giọt chậm quá chị ạ, chẳng còn cách nào... Ưm!"
Phan Hàng vừa nói vừa cắn một miếng đùi gà, mắt hơi trợn tròn, nhanh chóng nhai vài cái rồi ngẩng đầu lên nói với đàn chị: "Đùi gà kho này siêu ngon luôn chị!"
Đàn chị cười khẽ một tiếng, không mấy bận tâm: "Được rồi, thế cậu cứ ăn ngon miệng nhé, tôi vào phòng thí nghiệm đây."
Phan Hàng nuốt miếng thịt xuống, lại cắn thêm một miếng, nhấm nháp kỹ lưỡng hương vị của chiếc đùi gà.
Đồ kho để lạnh rất khác so với đồ nóng. Nhà Phan Hàng chưa bao giờ tự làm đồ kho, ở căng tin hay phố ăn vặt cậu đều mua đồ kho nóng để ăn, còn đồ nguội thì toàn là mấy món ăn vặt đóng gói có hạn sử dụng từ nửa năm đến một năm. Đây là lần đầu tiên cậu ăn đồ kho tươi được ướp lạnh. Ban đầu cậu còn hơi lo lắng thịt gà nguội đi sẽ có mùi tanh, không ngờ vừa bỏ vào miệng đã cảm nhận được hương vị kết hợp hoàn hảo giữa thịt và gia vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)