Trương Vân Nguyệt hoàn toàn lọt vào tử giác, nàng nhớ rõ ràng được là ngày đó mình chưa từng ăn đồ cũng không còn đổi qua y phục mới đúng?
“Nương nương ngài xác định, sau khi ngài trở lại không có người khác chạm qua ngài?" Lý Ma Ma cau mày không xác định hỏi, ngày đó tình huống như thế rất hỗn loạn, nói thật bà cũng không cảm thấy Trương Vân Nguyệt có thể đem chuyện đó nhớ lại.
Ít nhất là bà không nghĩ ra Trương Vân Nguyệt sau khi trở lại có người hay không chạm qua nàng?
“Lý ma ma, ta hiểu biết rõ các ngươi không tin, nhưng mà trí nhớ của mình có vấn đề hay không ta là rất rõ ràng, ngày đó quá bận rộn, cho nên tất cả mọi chuyện ta đều nhớ." Trương Vân Nguyệt nghiêm túc nói.
Chỉ là lời này của Trương Vân Nguyệt lại làm cho bên trong gian phòng năm người khác yên lặng lại, cái gì gọi là quá bận rộn cho nên cũng nhớ??? Chẳng lẽ không phải việc của người liền không nhớ được?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


