"Làm sao ngươi biết là mình bị bán vào cung? Nhìn bộ dáng của ngươi giồng như đã từng được học qua văn thơ" Trương Vân Nguyệt nhỏ giọng hỏi tiểu nội thị, trong lòng đối với tiểu nội thị này có một chút thương tiếc.
Mặc dù biết rằng trong hoàng cung này dù bất cứ chuyện gì cũng có thể dính dáng đến một chút âm mưu quỷ kế nào đó, nhưng vốn là người lúc mang thai luôn có tình mẫu tử nhiều hơn bình thường.
Tiểu nội thị ngẩng đầu nhìn Trương Vân Nguyệt một cái, rồi lại cúi đầu. Trương Vân Nguyệt nhíu mày, tiểu nội thị có một ánh mắt rất phức tạp, hình như là đang oán hận cái gì, lại giống như là chấp nhận, nhưng vẫn có chút uất ức, không cam lòng.
Một ánh mắt phức tạp như vậy mà lại xuất hiện trên người một đứa trẻ chỉ khoảng bảy tám tuổi, Trương Vân Nguyệt cảm thấy rất khó mà có thể tin được, đứa bé mới bảy tám tuổi mà thôi, coi như ở cổ đại trẻ con trưởng thành sớm, cũng không có khả năng trưởng thành sớm đến mức độ này?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


