Nghe lão nhân gia Thế tử gia như lão hòa thượng niệm kinh, hết lần này đến lần khác đọc "Nhân chi sơ, tính bản thiện", Thẩm Linh Chu quả thực muốn sụp đổ.
Nàng vung quyền, đá chân, đập đầu...
Thế nhưng, chỉ có cánh tay nhỏ bé, bắp chân nhỏ, đầu nhỏ của nàng, ở trước mặt thế tử gia có dáng người cao ráo, võ công cao cường, không khác gì châu chấu đá xe, vô dụng.
Hắn giống như một ngọn núi đá lớn, không nhúc nhích.
"Nào, đọc." Ninh Dịch Trì không biết vì sao tiểu cô nương kháng cự học hành như vậy, nhưng vẫn kiên nhẫn mười phần dạy hết lần này đến lần khác.
Nhìn tư thế này, nếu nàng không đọc vài câu, hôm nay nàng không đi được. Người thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Thẩm Linh Chu sửa sang lại tâm tình, an tĩnh lại, há miệng, nãi thanh nãi khí: "Nhân sơ sơ, thiện thiện thiện."
"..." Ninh Dịch Trì trầm mặc một lát, ôn nhu cổ vũ: "Được, đọc tốt, chính là đọc như vậy."
Thường Sơn đưa Tần đại phu trở về phục mệnh, nhìn thấy một mặt không ai biết của thế tử gia nhà mình, kinh ngạc không thôi, một chân đặt ở trong cửa, chân kia để ở ngoài cửa, đều quên nhấc lên.
Ninh Dịch Trì ngước mắt lên, nhìn thoáng qua Thường Sơn. Thường Sơn lĩnh hội, lui ra ngoài.
Ninh Dịch Trì cúi đầu, nắm lấy bàn tay mập mạp của tiểu cô nương, chỉ vào sách: "Lại một lần nữa."
"Chu Chu tới." Thẩm Linh Chu rút tay mình từ trong tay Ninh Dịch Trì, duỗi ngón tay ngắn, chỉ vào quyển sách rách kia, thanh âm nãi nãi: "Nhân sơ sơ, bản bản thiện."
Ninh Dịch Trì: "Tốt, có tiến bộ, lại một lần nữa."
Thẩm Linh Chu không có cách nào, đành phải đọc lại.
Một lần, một lần, lại một lần, lão nhân gia Thế tử gia hắn giống như cử chỉ điên rồ, nhất định phải mắc kẹt ở một câu này lật qua lộn lại để cho tiểu cô nương đọc, tựa hồ hôm nay nhất định phải để cho nàng đọc rõ ràng hai câu này, mới tính xong.
Ngài tưởng đây là đang niệm kinh sao! Đọc xuống dưới nữa đi! Thẩm Linh Chu quả thực muốn phát điên. Nàng không phải không muốn đọc, nàng thật sự không đọc được nha.
Mắt thấy Ninh Dịch Trì lại muốn chỉ câu đầu tiên kia, Thẩm Linh Chu trước tiên chỉ chỉ "Tính tương cận", ngẩng đầu nhỏ lên nhìn hắn: "Ca ca đọc."
Ninh Dịch Trì vốn muốn cho tiểu cô nương đọc câu đầu tiên, lại đọc tiếp, có thể thấy được nàng thật sự đọc không ra, sợ đả kích lòng tin và nhiệt tình của nàng, vì thế theo tiểu cô nương chỉ tiếp tục đọc xuống.
Thế tử gia mười sáu tuổi vừa mới thay giọng, thanh âm thanh nhuận trầm thấp, rất dễ nghe.
Thẩm Linh Chu nghe đến mê hoặc, ngón tay mập mạp để trên sách không ngừng chỉ, thanh âm nhu nhu: "Ca ca đọc! ", "Ca ca đọc!"
Ninh Dịch Trì ôm tiểu cô nương, vô cùng kiên nhẫn đọc từng câu từng chữ, đọc một hồi lâu, nhịn không được cười khẽ một tiếng, lay lay hai cái bím tóc ở trên đỉnh đầu tiểu cô nương: "Là ngươi muốn học hành, không phải ca ca muốn đọc."
Dứt lời, lại chỉ Thẩm Linh Chu bắt đầu đọc từ đầu.
Cứ như vậy, cũng không biết qua bao lâu, cổ họng Thẩm Linh Chu đều đọc đến khô.
Thấy tiểu cô nương hai mắt to tròn đề phòng nhìn hắn, Ninh Dịch Trì có chút dở khóc dở cười, bưng chén trà đưa qua: "Thôi, hôm nay đọc đến đây thôi. Uống một ngụm trà, làm ẩm cổ họng."
Ôi mẹ ơi! Hôm nay cuối cùng cũng không cần phải đọc nữa. Thẩm Linh Chu quỳ xuống di chuyển sang bên cạnh, liền bắt lấy tay Ninh Dịch Trì ừng ực uống trà.
Mấy ngụm trà hoa ngọt ngào xuống bụng, Thẩm Linh Chu cuối cùng cũng sống lại, ngồi trên giường thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Dịch Trì buồn cười nhìn tiểu đoàn tử ôm bụng ngồi trên giường thở dài, cũng ngồi ở bên giường, lấy khối ngọc bội buổi sáng Thẩm Linh Chu làm rơi ở chỗ này từ trên bàn tới, đặt ở trước mặt Thẩm Linh Chu: "Của ngươi, cất đi."
Thẩm Linh Chu nhìn thoáng qua khối ngọc bội rách kia, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quyết định để Ninh Dịch Trì hỗ trợ đi nói chuyện từ hôn.
Nàng đẩy ngọc bội về phía Ninh Dịch Trì: "Chu Chu không cần, tổ mẫu."
Ninh Dịch Trì hơi trầm tư một chút, thăm dò hỏi: "Ngươi muốn trả lại ngọc bội cho tổ mẫu?"
Thẩm Linh Chu gật đầu.
Ninh Dịch Trì muốn hỏi một câu vì sao, nhưng nhớ tới tiểu cô nương nói chuyện thật sự quá tốn sức, đành phải căn cứ vào tình cảnh của tiểu cô nương phỏng đoán ý tứ của nàng: "Ngươi là muốn từ hôn với Nhị công tử?"
Lão nhân gia Thế tử gia thật thông minh oa, cuối cùng cũng có một người có thể trao đổi bình thường, Thẩm Linh Chu kích động đến sắp khóc, ngồi thẳng người, liều mạng gật đầu nhỏ: "Chu Chu không cần, không cần An ca ca."
Nhìn đoàn nhỏ phấn điêu ngọc mài, nhìn đôi mắt ngây thơ như nai con của nàng, Ninh Dịch Trì trầm mặc một lát, xác nhận lại với nàng: "Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
Thẩm Linh Chu trịnh trọng gật đầu: "Phu nhân xấu, Chu Chu đói, không cần An ca ca."
Đuôi lông mày Ninh Dịch Trì khẽ nhíu. Vật nhỏ này thực sự là thông minh.
Vật nhỏ và Ninh Chính An còn có hôn ước, thân là mẫu tương lai Trịnh phu nhân vậy mà lại để cho vật nhỏ đói bụng, thái độ này cũng coi như rõ ràng, căn bản cũng không coi trọng nàng, chuyện hôn nhân này, sớm muộn gì cũng buông.
Một tiểu cô nương hơn ba tuổi, lại nhìn việc này rõ ràng như thế, thế nhưng chủ động đề nghị hủy hôn, thật đúng là làm khó nàng.
Không đề cập đến cái gì khác, chỉ cần đối diện với tiểu cô nương thông minh hơn người này, còn có đôi mắt to tràn đầy chờ đợi trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của nàng, Ninh Dịch Trì cũng không đành lòng cự tuyệt, thầm nghĩ thuận theo ý của nàng.
Hắn cầm lấy ngọc bội treo lên cổ Thẩm Linh Chu: "Ngọc bội ngươi cất đi trước. Qua mấy ngày, chờ thân thể tổ mẫu khá hơn một chút, ta tìm cơ hội nhắc tới với bà."
Thật sao? Thế tử gia thật sự sẽ giúp nàng đi nói với lão phu nhân? Nhưng hắn cũng không hỏi nàng tại sao lại hủy hôn sao?
Thấy tiểu cô nương vừa mừng vừa sợ, tựa hồ còn có chút không tin, Ninh Dịch Trì lại nói: "Yên tâm, đồng ý với ngươi ta sẽ làm."
Hạnh phúc đến quá đột ngột, Thẩm Linh Chu quả thực muốn mừng đến phát khóc, nàng dùng lời nói cũng không cách nào biểu đạt niềm vui và cảm tạ trong lòng.
Bàn tay nhỏ bé chống giường đứng lên, ôm nắm đấm nhỏ đầy thịt khom hướng về phía Ninh Dịch Trì cúi cúi, cúi chào hai cái.
Cúi đầu xong cảm thấy còn chưa đủ, thoáng cái nhào vào trong ngực hắn, ôm cổ hắn, đi hôn lên mặt trái và mặt phải của hắn.
Ninh Dịch Trì hơi hơi ngửa đầu ra sau, còn đưa tay lau mặt hai bên, mặt lộ vẻ ghét bỏ, nhưng khóe miệng lại thản nhiên cong thành một độ cong sung sướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















