Ninh Dịch Trì hỏi xong, ánh mắt dừng trên mặt bánh bao nhỏ.
Thẩm Linh Chu từ trong trạng thái ngốc trệ hoàn hồn, buông chân bắt chéo xuống, thân thể nhỏ nhắn tròn trịa xoay người ngồi dậy.
Một lần nữa đặt ngọc bội ra trước mặt Ninh Dịch Trì, lòng bàn tay hướng lên trên, đưa bàn tay mập mạp đến trước mặt hắn, trông mong: "Chu Chu muốn tiền tiền."
Tiểu cô nương đây là cử chỉ điên rồ? Ninh Dịch Trì nhịn không được muốn cười, lại cố ý nghiêm mặt: "Ngươi tuổi còn nhỏ, muốn tiền cũng vô dụng."
Ninh Dịch Trì cho rằng tiểu cô nương sẽ nhe răng vô tâm vô phế cười với hắn, hoặc giống như ngày đó nhào tới quấn lấy hắn.
Nhưng không nghĩ tới, tiểu cô nương hừ một tiếng, đưa tay nắm khối ngọc bội kia lại, thân thể mập mạp vặn vẹo lại nằm xuống, còn xoay người, đưa lưng về phía hắn.
Này là tức giận sao? Nói như vậy, lời hắn nói, nàng tất cả đều nghe hiểu, hơn nữa có thể chính xác lĩnh hội ý tứ?
Vậy nàng đã hồi phục rồi sao? Nhưng tại sao nói chuyện vẫn lắp bắp như vậy?
Nhìn một đoàn nhỏ đang tức giận trên giường, khóe miệng Ninh Dịch Trì khẽ nhếch lên, đưa tay kéo một cái bím tóc khác của nàng: "Chu Chu?"
"Hừ!" Bàn tay nhỏ bé mập mạp của tiểu cô nương vươn lên đầu, che chở bím tóc nhỏ của mình.
Thẩm Linh Chu vô cùng buồn bực. Thế tử gia này thật sự không đủ tiêu chuẩn, nếu không định cho tiền, còn ở đây hỏi cái gì.
Nàng bị đói, nói chuyện cũng không có khí lực gì, hắn còn luôn luôn động vào tóc nàng, nàng rất muốn đánh người.
Thấy tiểu cô nương thật sự không để ý tới hắn, Ninh Dịch Trì không làm phiền nàng nữa. Cẩn thận hồi tưởng lại cảnh mấy ngày nay gặp được tiểu cô nương một lần.
Ở trong hoa viên bị khi dễ, biết cáo trạng với hắn, nói chuyện vấp váp, nhưng sự tình từ đầu đến cuối đều nói rõ ràng.
Sau lưng bị nhục mạ, sẽ tìm lão phu nhân cáo trạng, lời nói và hành động ngốc nghếch, nhưng ý tứ biểu đạt rất rõ ràng.
Còn có hôm qua bị đói, ở hoa viên gặp được hắn, nhào tới liền kêu Chu Chu đói, không có cơm cơm...
Những chuyện này, đặt cùng một chỗ cẩn thận cân nhắc, dường như tiểu cô nương nói "Chu Chu không ngốc" ngược lại giống như thật.
Một người là thế tử gia Hầu phủ sống ở ngoại viện, một người là tiểu cô nương hoạt động ở nội viện, có thể nói là hai người không hề gặp gỡ, trước kia căn bản không có cơ hội tiếp xúc gì.
Ninh Dịch Trì ngẫu nhiên nhìn thấy tiểu cô nương, hoặc là ở trong hoa viên, hoặc là ở trong phòng lão phu nhân.
Lúc tiểu cô nương còn tốt, điềm đạm nho nhã, ngoan ngoãn khéo léo, nhìn thấy hắn sẽ quy củ thỉnh an hắn, có khuôn mẫu gọi một câu "Thế tử ca ca".
Một tiểu cô nương nhỏ như vậy, có sự trầm ổn không phù hợp tuổi tác, lại mang theo chút xa cách.
Sau khi đập đầu choáng váng, gặp lại, tiểu cô nương hoặc là nhe răng vô tâm vô phế cười, hoặc là ôm bánh ngọt hoặc đùi gà ngây ngốc chỉ lo ăn.
Dường như tất cả mọi chuyện bên ngoài đều không liên quan đến nàng, trong thế giới nhỏ của nàng, chỉ còn lại hai chuyện là vui vẻ ăn hoặc là cao hứng thì cười.
Nhưng mấy ngày nay gặp phải tiểu cô nương, lại không giống với hai loại tình huống trước kia.
Cười vẫn ngây ngốc cười như vậy, ăn vẫn có thể ăn như thường lệ, nói chuyện vẫn vấp như cũ, nhưng mấy chuyện trước sau lại không phải là chuyện một tiểu ngốc hài như trước kia có thể làm được.
Vì vậy, nàng là tốt lên? Hay là không tốt? Hoặc là, chỉ đúng một nửa?
Còn những hài tử bình thường khác ở độ tuổi này thì sao??
"Chu Chu." Ninh Dịch Trì nhẹ nhàng hô một tiếng, có lòng tán gẫu một vài câu với tiểu cô nương.
Thẩm Linh Chu không biết hắn muốn làm gì, nhưng ở trong phòng Thế tử gia, nàng cũng không thể không để ý tới lão nhân gia hắn. Vì thế cánh tay nhỏ chống giường, ngồi dậy.
"Thế tử gia, cơm đến rồi." Thường Sơn xách hai hộp thức ăn đi vào.
Vừa nghe cơm đến, đôi mắt to của Thẩm Linh Chu sáng ngời, cọ cọ liền dời đến bên cạnh bàn, vô cùng khéo léo ngồi xuống, thanh âm nhu nhu: "Ăn cơm cơm."
Thôi, ăn cơm trước. Ninh Dịch Trì nhìn bộ dáng tiểu cô nương nuốt nước miếng, gật gật đầu với Thường Sơn.
Thường Sơn bày đồ ăn lên, lại cầm khăn ướt lại đây, đưa cho Ninh Dịch Trì.
Ninh Dịch Trì tiếp nhận, đưa tay bắt lấy bàn tay mập mạp của tiểu cô nương, trước cẩn thận lau sạch sẽ cho nàng, lại đổi một cái khăn lau tay.
Thẩm Linh Chu bị thức ăn trên bàn làm cho thèm thuồng đến nuốt nước miếng, nhưng nghĩ đến Tùng Lam nhà nàng, vì thế lại gian nan dời ánh mắt từ trên đùi gà kho tàu kia đến trên mặt Ninh Dịch Trì, chỉ chỉ phương hướng cửa: "Ca ca, Tùng Tùng đói."
Ninh Dịch Trì gật gật đầu với Thường Sơn, Thường Sơn cười nói: "Thẩm cô nương không cần lo lắng, Tùng Lam ăn cùng chúng ta."
Đùi gà quá lớn, da lại quá trơn, đầu ngón tay nàng ngắn như vậy, cổ tay cũng không có khí lực gì, gắp hơn nửa ngày, cũng không thể gắp đùi gà lại, mệt đến trên trán đều là mồ hôi.
"Ca ca, Chu Chu ăn thịt thịt." Nàng cầu cứu Ninh Dịch Trì.
Nhưng vừa ngẩng đầu, chỉ thấy thế tử gia lão nhân gia hắn ngồi ở đó, đang ung dung xem náo nhiệt, hình như nhìn còn rất vui vẻ.
Thấy tiểu đoàn tử bĩu môi, Ninh Dịch Trì cười khẽ một tiếng, đưa tay cầm lấy đũa, gắp đùi gà đặt vào trong chén tiểu cô nương: "Lấy tay cầm ăn đi."
Thẩm Linh Chu nghe lời buông đũa xuống, hai tay mập một tay cầm một đầu, một tay nâng đùi gà chuyên tâm gặm nhấm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương phồng lên, ăn đến vui vẻ, Ninh Dịch Trì nhìn trong chốc lát, gọi Thường Sơn tiến vào.
Thường Sơn: "Thế tử gia, có gì phân phó?"
Ninh Dịch Trì vẫy tay, Thường Sơn ghé tai lại đây, Ninh Dịch Trì thì thầm vài câu. Thường Sơn hơi sững sờ, lập tức gật đầu xoay người ra cửa.
Ninh Dịch Trì cầm lấy đũa, cũng bắt đầu ăn cơm. Một lớn một nhỏ, ngồi mặt đối mặt, lặng lẽ ăn.
Thẩm Linh Chu gặm một cái đùi gà sạch sẽ, đặt xương lên bàn, hai bàn tay mập mạp vươn lên không trung: "Ca ca, tay tay."
Ninh Dịch Trì buông đũa xuống, cầm lấy khăn ướt lau sạch sẽ khuôn mặt bóng nhẫy dầu của tiểu cô nương trước, sau đó lại đổi khăn lau sạch hai bàn tay mập mạp cho nàng.
Thẩm Linh Chu một lần nữa cầm lấy đũa, tự mình gắp thức ăn bới cơm, rất nhanh, liền ăn sạch nửa chén cơm, một hạt gạo cũng không còn, còn nấc một cái vì no.
Nhưng nàng vẫn cầm chén, giơ lên trước mặt Ninh Dịch Trì: "Ca ca, cơm cơm."
Ai biết bữa cơm no là khi nào, nàng ăn nhiều một chút, tốt nhất là lấy cho cả đêm nay.
Thế tử gia mười sáu tuổi cho tới bây giờ chưa từng chăm sóc hài tử, chứ đừng nói là chăm sóc một hài tử nhỏ như vậy.
Hắn hoàn toàn không biết lượng cơm của tiểu cô nương hơn ba tuổi hẳn là bao nhiêu, thấy nàng đều nấc lên rồi còn muốn ăn, sợ bể bụng nàng, không chịu cho thêm: "Được rồi, chớ ăn nhiều."
Vừa dứt lời, chỉ thấy tiểu cô nương đặt bát lên bàn, đầu nhỏ rũ xuống.
Thẩm Linh Chu có chút không vui. Loại cảm giác xin cơm ăn với người ta thật không tốt, động một chút cũng không cho ăn.
Ninh Dịch Trì kết hợp chuyện xảy ra hai ngày nay, hơi chút cân nhắc, đại khái đoán được tâm tư của tiểu cô nương, ôn thanh nói: "Cơm chiều cũng đến chỗ ta ăn."
Thẩm Linh Chu kinh hỉ ngẩng đầu, nhưng vừa nghĩ đến chỉ có thể giải quyết thêm một bữa cơm, lại cúi đầu.
Nàng cũng không thể mỗi ngày giống như một người ăn xin nhỏ, chạy đến chỗ hắn để xin cơm được. Đây cũng không phải là một kế hoạch lâu dài.
Cho nên, cho dù chỉ vì miếng ăn này, cũng phải kiếm tiền, rời khỏi Hầu phủ, tìm thúc thúc, tìm cữu cữu.
Nghĩ đến đây, Thẩm Linh Chu bưng chén nàng ăn sạch lên cho Ninh Dịch Trì xem: "Chu Chu ăn cơm cơm."
Sau đó, nhặt ngọc bội từ trên giường lên, đặt lên bàn, đẩy về phía trước mặt lão nhân gia Thế tử gia: "Chu Chu muốn tiền tiền."
Đã hiểu được logic cùng thói quen nói chuyện của nàng, Ninh Dịch Trì hiểu được, tiểu cô nương đang nói Chu Chu đã ăn cơm, nhanh chóng nói chuyện tiền đi.
Thường Sơn lúc này đi vào: "Thế tử gia, đều đã chuẩn bị xong."
Khóe miệng Ninh Dịch Trì chậm rãi nhếch lên, nhìn tiểu cô nương trước mặt trông mong chờ hắn trả lời nói: "Vật nhỏ, muốn tiền, đợi lát nữa phải biểu hiện thật tốt."
Tuy rằng không biết đợi lát nữa Ninh Dịch Trì sẽ bảo nàng làm gì, nhưng vừa nghe làm xong có cửa kiếm tiền, đôi mắt to của Thẩm Linh Chu đột nhiên sáng lên, vỗ vỗ bàn tay mập mạp, đứng lên vòng qua bàn, phốc phốc hai chân giẫm lên đùi Ninh Dịch Trì, một tay ôm cổ hắn, một ngón tay hướng cửa: "Đi!"
Nhưng đợi đến trong viện, Thẩm Linh Chu liền trợn tròn mắt.
Ở giữa sân, một hàng giỏ lớn được đặt gọn gàng. Chỗ cách giỏ không xa, đặt một đống bóng đá, một đống gậy, còn có giỏ trúc đựng dây thừng.
Thường Sơn không biết từ đâu tìm được chín hài tử cùng tuổi với nàng, đang chỉ huy bọn họ đứng chỉnh tề.
Ngoài ra, viện tử cực lớn không còn ai khác, ngay cả Tùng Lam cũng không biết đi đâu.
Thẩm Linh Chu được Ninh Dịch Trì ôm trên cánh tay, tò mò nhìn đông nhìn tây.
Thường Sơn cuối cùng cũng xếp hàng cho bọn nhỏ xong, nhìn về phía Ninh Dịch Trì.
Dịch Trì gật đầu, đi qua, đặt tiểu cô nương đang tỉnh tỉnh mê mê đặt ở giữa chín hài tử.
Làm gì? Đây là muốn làm gì?
Thẩm Linh Chu lắc lắc đầu nhỏ, nhìn năm tiểu nam hài bên trái, lại nhìn bốn tiểu cô nương bên phải.
Thế tử gia lão nhân gia hắn, đây là tìm bạn chơi cho nàng sap? Nhưng mà, nàng không cần bạn chơi, nàng chỉ cần tiền.
Cũng may, Thường Sơn nhanh chóng đưa ra đáp án.
Bao gồm cả Thẩm Linh Chu, mười hài tử, ai có thể trong thời gian cố định, đá càng nhiều bóng vào trong giỏ lớn cùng hàng với mình, thì sẽ thắng. Công cụ ở đây, ngoại trừ giỏ không thể di chuyển, còn lại tùy tiện dùng.
Người thắng kia, giải thưởng là một gói đường mạch nha lớn trên bàn bên cạnh, còn có một đống đồ chơi đủ loại.
Thường Sơn dùng tốc độ cực chậm nói quy tắc ba lần, cuối cùng hỏi một lần nghe rõ chưa, ngoại trừ Trầm Linh Chu, chín hài tử khác đều ngoan ngoãn gật đầu, nóng lòng muốn thử.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Linh Chu tràn đầy bất đắc dĩ.
Thế tử gia đây là muốn làm gì? Cuộc sống quá nhàm chán, giống như một số người thích gà chọi, đấu dế, lão nhân gia hắn là muốn chơi trò hài tử đấu sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















