Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đoàn Sủng Tiểu Trà Xanh Ba Tuổi Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Nhìn Ninh Hạo Nhàn đầu đã cúi đến ngực, Ninh Dịch Trì mất kiên nhẫn: "Thường Sơn, kéo gã sai vặt xuống đánh."

"Vâng! Thế tử gia." Tùy tùng Thường Sơn và Tần Thanh nhấc hai gã sai vặt lên, xoay người rời đi.

Thường Sơn và Tần Thanh quay đầu lại nhìn Ninh Dịch Trì, Ninh Dịch Trì gật đầu.

Hai gã sai vặt bị xách ném đến trước mặt Ninh Dịch Trì, lập tức quy củ quỳ xuống, thành thành thật thật kể lại tất cả chuyện vừa rồi.

Ninh Dịch Trì càng nghe, sắc mặt càng đen, một cước đá Ninh Hạo Nhàn ngã xuống đất, sắc mặt tái mét: "Thân là Ninh gia nhi lang, nhục mạ đánh đập một tiểu cô nương ba bốn tuổi, ép nàng ăn thức ăn chó, còn cởi quần ở trước mặt nàng, Ninh Hạo Nhàn, ngươi thật sự cho tổ tông tăng thể diện!"

Thấy Ninh Dịch Trì thật sự nổi giận, Ninh Hạo Nhàn đứng lên dập đầu: "Đại ca, đệ sai rồi, không bao giờ dám nữa."

Ninh Dịch Trì mặt lạnh như băng: "Kéo xuống, đánh mười ván. Từ hôm nay trở đi, chuyển đến ngoại viện, không có sự cho phép của ta, không được bước vào nội viện một bước. Gã sai vặt bán ra ngoài đi."

"Vâng." Thường Sơn và Tần Thanh đáp, đi lên khiêng Ninh Hạo Nhàn lên, xách hai gã sai vặt rời đi.

"Đại ca, ngươi không thể đối xử với ta như vậy." Ninh Hạo Nhàn ra sức đá đấm, kéo cổ họng gào khóc: "Mẫu thân, nương mau tới cứu con!"

Ninh Dịch Trì chắp tay đứng, thờ ơ: "Mười lăm đại bản."

Lần này, cả hoa viên yên tĩnh.

Ninh Dịch Trì cúi đầu, nhìn tiểu nhũ đoàn còn đang ôm chặt chân hắn: "Buông tay."

Tiểu cô nương lại giống như nghe không hiểu, nhếch miệng nhỏ cười, lộ ra một hàm răng sữa nhỏ, túm lấy vạt áo Ninh Dịch Trì đưa tay lên với hắn: "Ca ca, ôm một cái!"

Tiểu cô nương trắng trẻo mũm mĩm, nhưng một thân quần áo bẩn thỉu, viên nhỏ trên đầu nằm úp sấp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt toàn nước mắt và bùn đất, thảm không đành lòng nhìn.

Ninh Dịch Trì nhìn thoáng qua mấy dấu móng vuốt đen nhỏ trên cẩm bào nguyệt bạch của mình, ghét bỏ nhíu mày, đưa tay đẩy tay tiểu cô nương ra: "Tự mình trở về, về sau chớ có chạy loạn."

Tiểu cô nương giống như không nghe thấy, lại một phen nhào vào đùi Ninh Dịch Trì gắt gao ôm lấy, thanh âm nãi nãi nhu: "Đánh Chu Chu, Chu Chu hơi sợ."

Ninh Dịch Trì lại kéo bàn tay mập mạp của nàng từ trên đùi mình xuống: "Sau này bọn họ sẽ không khi dễ ngươi nữa."

Nhưng tiểu cô nương chính là không nghe, lại nhào tới ôm lấy hắn: "Chu Chu sợ, ca ca ôm một cái."

Liên tiếp mấy lần, kéo xuống lại nhào tới, kéo xuống lại nhào tới, tiểu cô nương giống như kẹo cao su, dính vào đùi Ninh Dịch Trì không lôi ra được.

Hắn cũng không thể dùng bạo lực, vứt bỏ một thứ vừa nhỏ bé vừa mềm mại như vậy.

Ninh Dịch Trì đen mặt cúi đầu nhìn trong chốc lát, bất đắc dĩ thở dài, đưa tay lưng tiểu cô nương lên, càm nàng lên không, nhấc chân đi về phía trước.

Đột nhiên bay lên trời, tiểu cô nương cong mắt cười khúc khích vui vẻ, giống như một con rùa nhỏ, cánh tay và bắp chân trong vẽ vòng tròn không khí: "Bay bay! Chu Chu bay bay!"

Tiểu nha đầu này, thoạt nhìn thật đúng là bị ngã hỏng đầu rồi!" Cánh tay Ninh Dịch Trì vươn ra thật xa, nhìn vật nhỏ mềm nhũn ngốc nghếch dưới tay kia, bất đắc dĩ thấp giọng nói.

Ninh Dịch Trì cứng ngắc duỗi cánh tay, lấy tư thế kỳ quái này xách tiểu cô nương đi một đường, đưa cô về tiểu viện nàng ở.

Vừa mới vào cửa viện, chỉ thấy nha hoàn Tùng Lam lo lắng vạn phần nghênh đón: "Cô nương, ngài chạy đi đâu vậy, nô tỳ tìm mãi."

Chờ thấy rõ người xách cô nương nhà nàng, Tùng Lam như lâm đại địch, cung kính lại sợ hãi phúc thân thể: "Thế, Thế tử gia, xin trả lại cô nương cho nô tỳ."

Ninh Dịch Trì đưa tiểu cô nương qua, thanh âm trong trẻo lạnh lùng: "Sau này coi trừng nàng."

"Vâng, nô tỳ nhớ kỹ." Tùng Lam vươn hai tay ra đón tiểu cô nương.

Nhưng khi hai người đổi tay mới phát hiện, tiểu cô nương không biết từ lúc nào đã bắt được một khối ngọc bội treo bên hông Ninh Dịch Trì, sống chết không buông tay.

Ninh Dịch Trì nhìn đoàn nhỏ trong ngực Tùng Lam ngây ngốc ngây ngô nhe răng cười với hắn, đưa tay cởi dây ngọc bội ra, đưa vào trong tay nàng.

Tiểu đoàn tử ôm ngọc bội trong tay, đầu nhỏ nghiêng trên người Tùng Lam, thiên chân vô tà cười với hắn, đôi mắt to cười thành hai cái trăng lưỡi liềm.

Đúng là hơi ngốc một chút, nhưng còn rất biết nhìn hàng. Ninh Dịch Trì nhìn nàng một cái, xoay người rời đi.

Chờ người đi ra viện không thấy, Tùng Lam nâng tay lau mồ hôi lạnh trên trán, ôm tiểu cô nương trở về phòng: "Cô nương, ngài lại không ngoan, làm sao có thể lấy đồ của Thế tử gia."

Trong tiếng lải nhải dịu dàng của Tùng Lam, tiểu cô nương ngáp một cái, nằm sấp trong ngực Tùng Lam vừa thơm vừa mềm ủi ủi: "Chu Chu ngủ ngủ."

Tùng Lam ôm tiểu cô nương ngồi xuống giường, thay cho nàng xiêm y sạch sẽ, lại múc nước rửa mặt rửa tay cho nàng: "Cô nương, có phải lại gặp Ngũ công tử hay không? Cô nương sau này nhất định phải trốn hắn, cách xa hắn."

Tiểu cô nương ngoan ngoãn khéo léo tùy ý Tùng Lam sắp xếp, đầu nhỏ gật từng chút một, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu.

Thấy bộ dáng mơ mơ màng màng vô tri của nàng, Tùng Lam khẽ thở dài, lải nhải không nổi nữa.

Đứng dậy ôm tiểu cô nương đưa nàng lên giường đắp chăn lại, nhẹ nhàng vỗ nàng hai cái: "Cô nương ngủ đi, nô tỳ ở cửa thêu khăn tay."

Tiểu cô nương nhe răng cười cười, lông mi dày run rẩy, nắm chặt ngọc bội nhắm hai mắt lại.

Nhưng chờ Tùng Lam rón rén ra cửa, đôi mắt to của tiểu cô nương đột nhiên mở ra, trở mình một cái từ trong chăn bò ra, tay chân cũng dùng để bò đến cuối giường, vểnh cái mông nhỏ cào nửa ngày trong một đống tạp vật, đào ra được một cái hà bao thật lớn, ào ào đổ đồ vật bên trong ra, thả ngọc bội mới lấy được vào đó.

Ngọc bội, vòng tay bạc, bông tai vàng, đồng tiền, bạc vụn..., lộn xộn một đống lớn.

Tiểu cô nương nằm sấp ở nơi đó gẩy gẩy nửa ngày, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sầu não, còn khẽ thở dài.

Khi nào mới có thể tiết kiệm đủ tiền để chạy trốn đây!

Tác giả có một cái gì đó để nói:

Mở một văn bản mới, rắc hoa!

Vẫn là điềm văn như trước, khai văn nữ chủ là tiểu oa nhi, nam chủ giai đoạn trước là người vừa làm ca vừa làm cha nuôi con.

Nữ chủ lớn lên, mới bắt đầu yêu đương.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc