Cố Vân Thanh lớn tuổi nhưng chuyện yêu đương lại là con số không.
Trước kia tôi miệng tiện đi hỏi ảnh: "Anh Vân Thanh, có phải anh vẫn là trai tân không?"
Kết quả Cố Vân Thanh thản nhiên nói với tôi một câu: "Ngủ anh thì phải làm vợ anh."
"Ố ồ... Nhỡ không cưới được thì sao?" Tôi tò mò hỏi ảnh.
Cố Vân Thanh nhẹ nhàng bẻ gãy cành hoa trong tay, cười cực kỳ thong dong: "Em thấy thế nào?"
Lúc ấy tôi sởn hết tóc gáy!
Cho nên... Tôi ngủ ảnh rồi, đành phải chịu trách nhiệm vậy.
Nhớ lại chuyện cũ làm tôi thấy lòng chua xót.
Mối tình đầu bỏ chạy, tôi còn đền bản thân cho Cố Vân Thanh, thế này là thế nào chứ!
Tôi đắc tội Cố Vân Thanh quá rồi, nhắn tin cho ảnh mà ảnh không thèm trả lời.
Đúng lúc phải theo Lộ Lộ đi công tác ở nơi khác, tôi bèn nhanh nhẹn đi theo.
Kết quả lúc đặt vé máy bay và khách sạn, Chu Tình lại là khoang hạng nhất, khách sạn năm sao, tới lượt chúng tôi lại chỉ được ngồi khoang phổ thông, ở khách sạn tốc hành!
Tôi không thèm nói gì, lập tức nâng cấp toàn bộ người của đoàn đội chúng tôi, để tất cả mọi người được ở khách sạn Hilton!
Khi lên máy bay, Chu Tình thấy đến cả trợ lý nhỏ của đoàn đội chúng tôi cũng ngồi khoang hạnh nhất, cô ta tức tới mức xì khói.
Chu Tình trợn trắng mắt: "Tống Lộ, một năm cô kiếm được mấy đồng mà dám hoang phí như thế? Sao vậy, bám được kim chủ nào rồi à?"
Công ty vất vả lắm mới kiếm được trang trong của tạp chí lớn, lại còn chụp cả hai người, đó là vì bộ phim được quảng bá mới nhất có Lộ Lộ và Chu Tình đóng vai hai chị em sinh đôi.
Tạp chí với chủ đề hoa song sinh, nhưng thật ra trang phục và châu báu trang sức đều dành cái tốt nhất cho Chu Tình!
"Bảo nhi, Chu Tình có nằm mơ cũng không ngờ rằng kim chủ của tớ lại chính là cậu." Lộ Lộ nói với vẻ phiền muộn: "Bao nhiêu năm rồi, tớ luôn cảm thấy cậu nhiều tiền tiêu mãi không hết. Tớ còn nhớ hồi cấp ba, cậu lại dẫn tớ và Diệp Phong lên máy bay tư nhân đi Thụy Sĩ trượt tuyết. Lúc đêm khuya cậu dẫn tớ đi từ quán nướng của ba tớ mà tớ ngu ngơ hết cả."
Câu Lộ Lộ nói dẫn tôi xông pha giới giải trí thật ra chỉ là một câu nói đùa.
Tôi, Lộ Lộ và cả Diệp Phong là bạn cùng lớp từ thời cấp hai, bạn thuở nhỏ từng ấy năm.
Tôi đây từ bé đã không thiếu tiền, nên thường xuyên dẫn bọn họ đi chơi hết trời nam đất bắc.
Nhưng tôi không dám nói gia thế nhà tôi cho bọn họ biết, chủ yếu là ba mẹ tôi, và cả anh trai tôi đều quá nổi tiếng.
Đương nhiên Lộ Lộ và Diệp Phong sẽ không bán đứng tôi, nhưng nếu bị kẻ có ý đồ xấu biết tôi là con gái út nhà họ Giang, chắc chắn tôi sẽ không có được một ngày yên bình, bởi nếu bị lộ thì sau này đi đâu cũng có đám thợ săn tin bám theo ngay.
Đi chụp ảnh tạp chí này, tôi đặt nhà hàng bình quân mỗi người một nghìn tệ mời cả đội ăn uống.
Tới lúc quay chụp, bọn họ đồng ý cung cấp châu báu trang phục cho chúng tôi.
Khi Lộ Lộ mặc bộ lễ phục cao cấp, đeo châu báu mấy triệu tệ xuất hiện, Chu Tình tức tới mức xì khói.
"Giỏi lắm! Ngày ngày vờ như mình là sen trắng không tanh hôi mùi bùn, còn nói không có kim chủ chống lưng!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
