Thấy lãnh đạo đến, ông ta nhỏ giọng đe dọa: “Nhóc con, ngậm miệng cho tôi, hành nghề y bất hợp pháp là tội lớn, ít nhất cũng phải ngồi tù năm sáu năm, bây giờ tôi giúp cậu gánh vác chuyện này.”
Nói xong, ông ta liền chạy đến với vẻ mặt nịnh nọt: “Cục trưởng Chu, viện trưởng Mã, hai vị lãnh đạo đến rồi.”
Chu Vĩnh Lương hỏi: “Bệnh nhân tôi dặn dò đâu? Đến chưa?”
Tạ Hải Đào nói: “Ngài nói đến đứa trẻ bị sốt phải không? Tôi đã chữa khỏi cho cháu rồi, vừa mới rời khỏi đây.”
Nói xong, trong lòng ông ta thở phào nhẹ nhõm, xem ra cha của cậu bé đó không gọi điện trực tiếp cho cục trưởng Chu, như vậy thì dễ giải quyết rồi.
Chu Vĩnh Lương ngạc nhiên hỏi: “Là ông chữa khỏi sao?”
Ông ấy biết Tạ Hải Đào, trong ấn tượng chỉ là một bác sĩ chủ nhiệm bình thường, không thấy y thuật cao siêu đến mức nào.
“Đúng vậy cục trưởng Chu, là tôi chữa khỏi.”
Tạ Hải Đào vừa nói vừa quay đầu nhìn Diệp Bất Phàm ra hiệu cảnh cáo.
Thấy tên này vô liêm sỉ đến mức này, Diệp Bất Phàm định tiến lên vạch trần nhưng bị Âu Dương Lan ngăn lại.
Bà biết con trai mình đúng là không có chứng chỉ hành nghề y, nếu vào công an thật thì phiền phức rồi.
Chu Vĩnh Lương lại hỏi: “Là tạm thời làm giảm triệu chứng hay là chữa khỏi hẳn?”
Tạ Hải Đào nói: “Chữa khỏi hẳn, tuyệt đối là chữa khỏi hẳn, đứa trẻ bây giờ không còn vấn đề gì nữa, gia đình cũng rất hài lòng với hiệu quả điều trị.”
“Bác sĩ Tạ, không ngờ y thuật của ông lại cao đến vậy.”
Chu Vĩnh Lương không biết sự thật là thế nào, ông ấy cười tươi nói với Mã Hải Đông: “Viện trưởng Mã, bệnh viện của các anh có nhân tài đấy.”
Tạ Hải Đào cười tươi nói: “Cục trưởng Chu quá khen rồi, là bác sĩ thì đó là trách nhiệm của tôi.”
Miệng thì nói khiêm tốn nhưng trong lòng ông ta lại nở hoa, được người đứng đầu cục Y tế khen ngợi, sau này tiền đồ của ông ta sẽ vô lượng.
Bây giờ bệnh viện còn thiếu một chức phó viện trưởng, biết đâu sẽ là của ông ta.
Chu Vĩnh Lương không nói gì nữa, ông ấy lấy điện thoại ra gọi một số: “Ông Đổng, tôi có tin tốt báo cho ông đây, bác sĩ Tạ của bệnh viện Giang Nam đã chữa khỏi căn bệnh này, ông hãy đưa con trai ông đến ngay đi.”
Sau đó, ông ta lại gọi thêm một cuộc nữa: “Phó cục trưởng Triệu, lập tức thông báo cho các bệnh viện khác, chuyển hết những đứa trẻ mắc căn bệnh đặc biệt này đến bệnh viện Giang Nam, bác sĩ Tạ Hải Đào ở đây đã tìm ra cách chữa trị hiệu quả.”
Ông ấy lại nói với Tạ Hải Đào: “Bác sĩ Tạ, chỉ cần ông chữa khỏi cho hết những đứa trẻ này, tôi sẽ ghi công lớn cho ông.”
“À…”
Trán Tạ Hải Đào toát mồ hôi lạnh, ông ta vừa mới nhận vơ công lao của Diệp Bất Phàm, làm sao biết cách chữa căn bệnh này.
Thấy vẻ mặt của ông ta, Mã Hải Đông hỏi: “Sao vậy bác sĩ Tạ, có vấn đề gì sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










