“Đồ khốn nạn, ông làm ăn kiểu gì thế!” Mã Hải Đông cầm hóa đơn thu tiền ném thẳng vào mặt Tạ Hải Đào: “Khi nãy còn làm giả, nhận vơ công lao của cậu nhóc họ Diệp, bây giờ lại bày ra nhiều thứ lộn xộn thế này. Loại người như ông căn bản không xứng làm bác sĩ, từ bây giờ, ông bị đuổi việc.”
Lúc này, Tạ Hải Đào hoàn toàn ngây người, ông ta mặt mày van xin nói: “Viện trưởng, xin ông, cho tôi một cơ hội nữa, sau này tôi không dám nữa đâu.”
Diệp Bất Phàm nói: “Viện trưởng Mã, hành vi tự ý kê thêm thuốc, thu phí bừa bãi như thế này hình như đã vi phạm pháp luật rồi phải không? Tôi thấy nên giao cho cảnh sát xử lý thì hợp lý hơn. Hơn nữa, ông ta không chỉ làm thế một lần này, trước đây chắc chắn còn rất nhiều lần, phải điều tra cho rõ ràng mới được.”
Chu Vĩnh Lương nói: “Cậu Diệp nói đúng, loại người này chính là sâu mọt của ngành y, danh tiếng của bác sĩ đều bị bọn họ làm hỏng, nhất định phải điều tra cho ra nhẽ, sau đó giao cho cảnh sát xử lý.”
“Đừng mà, ngàn vạn lần đừng! Nhà tôi trên có già dưới có trẻ, nếu đưa tôi vào công an thì thật sự xong đời.”
Tạ Hải Đào hoàn toàn hoảng sợ, anh ta quỳ phịch xuống đất, van xin: “Cục trưởng Chu, Viện trưởng Mã, cậu Diệp, xin các người thương xót tôi đi.”
Chu Vĩnh Lương và Mã Hải Đông cùng nhìn về phía Diệp Bất Phàm, rõ ràng là muốn hắn quyết định.
Đối mặt với Tạ Hải Đào đang khóc lóc thảm thiết, trong mắt Diệp Bất Phàm không hề có chút thương hại nào.
Nghĩ đến việc để gom tiền viện phí cho mẹ, hắn đã phải liều mạng bị xe đâm, trong lòng hắn không khỏi bốc hỏa.
“Ông bảo tôi thương hại ông, ông có từng thương hại những bệnh nhân và gia đình bệnh nhân bất lực kia không? Ông có biết họ đã gom tiền bằng cách nào không? Đó là tiền bán nhà bán đất, là tiền cứu mạng người thân! Cuối cùng lại bị ông tùy tiện kê một đơn thuốc là cướp sạch, như vậy còn đáng ghê tởm hơn cả cướp giật? Dựa vào đâu mà tôi phải thương hại ông?”
“Tôi…”
Tạ Hải Đào bị nói đến mức câm nín, ông ta mềm nhũn như bùn nhão nằm trên đất.
Thấy thái độ của Diệp Bất Phàm, Chu Vĩnh Lương lạnh lùng nói: “Đi đến công an đầu thú đi, có lẽ còn được hưởng khoan hồng.”
Mã Hải Đông vẫy tay, gọi hai bảo vệ kéo ông ta ra ngoài, sau đó áy náy nói: “Cậu Diệp, thật sự xin lỗi, không ngờ trong bệnh viện chúng tôi lại có loại sâu mọt này. Để bày tỏ sự xin lỗi, viện phí của mẹ cậu sẽ được miễn toàn bộ, đồng thời bệnh viện sẽ trích thêm ba mươi ngàn tệ để cảm ơn cậu đã ra tay giúp đỡ lần này.”
Chu Vĩnh Lương hỏi: “Xin hỏi sư phụ của cậu là danh y nào?”
Diệp Bất Phàm nói: “Sư phụ tôi tên là Diệp Tiêu Dao, là cao nhân sống ẩn dật, không nhiều người biết đến tên của ông ấy.”
“Ồ!”
Chu Vĩnh Lương không nói gì nữa, ông ấy làm việc trong ngành y tế nhiều năm như vậy nhưng thực sự chưa từng nghe đến danh y nào tên là Diệp Tiêu Dao.
Mã Hải Đông nói: “Cậu Diệp, cậu có hứng thú đến bệnh viện chúng tôi làm bác sĩ không? Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ lập tức cho cậu làm bác sĩ chủ nhiệm, thay thế vị trí của Tạ Hải Đào.”
Bệnh viện Giang Nam là một trong những bệnh viện hàng đầu thành phố Giang Nam, sinh viên y khoa bình thường muốn vào đây làm việc còn khó, hắn mới vào đã cho một chức bác sĩ chủ nhiệm, có thể thấy ông ta coi trọng y thuật của Diệp Bất Phàm như thế nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

