9
Đã hết bảy ngày bảy đêm, hòa thượng phải đi.
Ta nhìn hắn lên xe ngựa, miễn cưỡng vẫy tay, nước mắt lưng tròng: “Đại sư, không có ta ngươi cũng nên tụng kinh cho tốt, phải sống thật tốt, tu hành thật tốt, phải tồn tại thật tốt nhé, đại sư!”
Hắn không nói với ta một lời nào, chỉ để lại chuỗi Phật châu kia cho ta, quay đầu đi không ngoảnh lại.
Nhưng…… Xe ngựa mới đi không bao lâu đã dừng lại ở bên đường.
Ta mím môi, trong lòng cười trộm, chẳng lẽ là hòa thượng không muốn đi nữa, muốn quay trở lại.
Ta không biết xấu hổ mà nghĩ, với mị lực của bản công chúa sao có thể có chuyện đến nửa câu hòa thượng cũng không nói chứ, nhất định là hắn thần phục, luyến tiếc trước vẻ đẹp của bản công chúa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

