Được tu hành giả kia cổ vũ, đám binh lính trở nên can đảm hơn một chút, vững vàng chống đỡ.
Lúc này Lục Châu và Tiểu Diên Nhi đang đứng trước cửa nhà kho, thấy bên ngoài có mấy ngàn tên lính và mấy trăm tu hành giả xuất hiện, hai người cũng hơi kinh ngạc.
Hiển nhiên hết thảy đều là âm mưu.
“Đây là một cái bẫy.” Lục Châu lạnh nhạt nói.
Hành động của bọn hắn dường như đã bị người ta đoán trước.
Nếu là cạm bẫy thì trong nhà kho này không thể có thứ bọn hắn muốn tìm.
Hoặc là, khối xương cốt đặc thù cất giấu bí mật nào đó còn chưa được tìm thấy.
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Giết ra ngoài à?” Tiểu Diên Nhi thấp giọng hỏi.
“Không cần.”
Lục Châu vuốt râu. “Hắn thích trang bức thì cứ để hắn làm.”
Tiểu Diên Nhi mếu máo thì thầm: “Có tứ diệp thôi mà… không có gì thú vị hết.”
Tiểu Diên Nhi đã quen nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng, hiện tại thấy pháp thân cấp bậc thấp này luôn cảm thấy không đã ghiền.
Pháp thân tứ diệp kim liên đã là cao thủ trong cao thủ.
Những tu hành giả đang lăng không ngoài kia không ngừng nuốt nước bọt, cảnh giác nhìn chằm chằm toà pháp thân. Lúc này không ai dám động thủ với một tu hành giả Nguyên Thần cảnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

