Độ Thiên Giang.
Đoàn người Lục Châu chậm rãi đi đến một tường viện cũ nát.
Hai tên đồ đệ của Đinh Phồn Thu tạo ra cương phong đẩy mở cửa viện.
Hai tên đệ tử vội vàng tìm đến một cái ghế, đặt ở giữa viện.
Tiểu Diên Nhi thấy thế cũng nói: “Gia gia, để con đi tìm.”
Ngay khi Tiểu Diên Nhi vừa rời đi, Đinh Phồn Thu lạnh nhạt nói: “Ngươi có biết tại sao bản toạ không làm khó ngươi?”
“Ồ?”
Lục Châu vuốt râu không nói gì.
Đinh Phồn Thu thản nhiên nói: “Nếu bản toạ làm thế, nha đầu kia sẽ ghi hận bản toạ.”
Quả nhiên là đang mơ ước có được Tiểu Diên Nhi.
Từ đoạn đối thoại của bọn họ, Lục Châu đã biết trong này tất có mờ ám nên vẫn luôn giữ im lặng.
Đinh Phồn Thu hờ hững nhìn Lục Châu một cái rồi dời mắt đi.
Mấy tên đệ tử còn tưởng rằng Lục Châu bị doạ sợ, đều lắc đầu.
Tiểu Diên Nhi tìm tới một cái ghế, lau sạch sẽ rồi đặt ở sau lưng Lục Châu.
Chưa ngồi được bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


